“Muốn cho ta nguôi giận, không dễ như vậy đâu” đại thần tượng cắn vành tai của ta, “Ngươi muốn làm sao bồi thường ta, tiểu bại hoại.”  *tại nói ảnh ngu nên ảnh hờn*

Ta không xác định mà nói: “Buổi tối làm món thịt dê yêu thích cho ngươi ăn?”

Đại thần tượng cúi đầu xuống nở nụ cười: “Ngu ngốc, đương nhiên phải là ở trên giường bồi thường ta.”

“Được”



“A…ư…ư..nhẹ chút!”

“Trong lúc cạo gió đừng có lộn xộn.”  *hí hí H hụt*

--- Hết chương 96 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Tôi Là Diễn Viên Đóng Thế, Không Phải Thế Thân

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!