Nếu nơi đó của đại thần tượng khỏe lại rồi, vậy ta c*̃ng không cần tiếp tục làm thế thân trên giường cho hắn.
Đại thần tượng cắn ngón tay, oán hận nói: “S như các ngươi đều là như vậy sao, trêu chọc xong liền không quan tâm nữa.”
Ta nói: “Ngươi có thể sỉ nhục ta, nhưng không thể sỉ nhục vinh dự làm S của bọn ta!”
Hai mắt đại thần tượng toả sáng: “Vậy tiếp tục?”
Ta nói: “Tiếp tục!”
Sau đó đại thần tượng c** q**n…
Ban ngày đem chim thả rong đi dạo, hắn có phải là đầu óc có vấn đề không?
--- Hết chương 47 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tôi Là Diễn Viên Đóng Thế, Không Phải Thế Thân
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!