Ta chỉ là cho cổ tay hoạt động một chút, bọn họ liền run chân mà ngồi xổm xuống đất.
Ta nhìn đại thần tượng, hỏi: “Ngươi thích ta?”
“Không phải thích, mà là yêu đó, tiểu ngốc nghếch !”
Đại thần tượng run rẩy chu môi hướng về ta, ném nụ hôn gió.
“…”
Ta nhìn sang quản lí: “Ngươi…”
Quản lí tranh giành đáp: “Ta nguyện ý.”
“Hả?”
Quản lí ‘chưa thấy quan tài chưa đổ lệ’: “Ta nguyện ý gia nhập trò chơi không thể nói của các ngươi.”
Ôi trời ơi, hắn muốn làm thế thân của đại thần tượng, nhưng thật ra mục đích của hắn là tiểu hoa đán!
--- Hết chương 57 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tôi Là Diễn Viên Đóng Thế, Không Phải Thế Thân
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!