Ta và đại thần tượng mỗi người ngồi ở một đầu ghế salon, trung gian là quản lí đang mờ mịt, không biết xảy ra chuyện gì.

Đại thần tượng: “Điềm Tâm đừng tức giận, ta chỉ là muốn cùng ngươi làm chuyện khoái hoạt *aka sung sướng*.”

Ta: “Chuyện khoái hoạt?”

Đại thần tượng: “Chính là cái chuyện xấu hổ, thẹn thùng đó.”

Ta: “Chuyện xấu hổ, thẹn thùng?”

Đại thần tượng: “Chính là ta đem ngươi như vầy như vầy, còn ngươi đối với ta là thế này thế này.”

Quản lí: “Ta còn ngồi ở đây! Cẩu độc thân không có nhân quyền à?!”

--- Hết chương 51 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Tôi Là Diễn Viên Đóng Thế, Không Phải Thế Thân

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!