Tiểu hoa đán suy tư chốc lát: ” Trong đám người theo đuổi ta không có xã hội đen a.”
Ta hỏi cô ấy: “Có phải là người ái mộ.”
Tiểu hoa đán lấy cái gương nhỏ từ trong túi xách ra soi soi: “Cũng phải, ai bảo ta đây xinh đẹp như hoa.”
Đại thần tượng: “Dẫu sao mỹ mạo xinh như hoa.” (nói móc)
Tiểu hoa đán: “Đúng là nam nhân không tinh mắt.”
Ta vội vàng ho khan hai tiếng.
Tiểu hoa đán: “Coi trọng ngươi, hắn quả nhiên là có mắt thẩm mỹ dị thường.”
Ta nghe thế nào cũng cảm giác cái này không giống như là khích lệ đi.
--- Hết chương 89 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tôi Là Diễn Viên Đóng Thế, Không Phải Thế Thân
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!