Tôi tắt điện thoại vì biết rằng thế nào anh cũng sẽ nhắn tin. Nằm dài lên giường, tôi nhắm mắt, lệ rơi, tôi chỉ biết cười cho số phận mình. Một đứa nhóc chưa chín chắn như tôi, làm gì có tư cách giữ được trái tim của người đàn ông trưởng thành đó.
Hôm sau, đi học, anh chạy lại kéo tay tôi sau một hồi kêu mãi tôi chẳng thèm để ý. “Sao cả đêm qua, anh nhắn tin, gọi điện, em không bắt máy?”. “Em xin lỗi, tối qua về điện thoại em hết pin, em cắm sạc rồi ngủ lúc nào không hay.” “Haizz, thế mà làm anh lo quá! Tối nay, em rãnh chứ, qua nhà anh nhé. Anh có chuyện muốn nói với em.”. Khi nghe vậy, tôi đã đoán được, anh muốn nói gì, và tôi cũng biết được, mình nên làm thế nào. Tôi chấp nhận lời mời, rồi đi vào lớp, bỏ lại anh đứng đó, thở dài.
--- Hết chương 8 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!