Vâng, anh liền mở cửa cho cô. Tôi không cần kẻ thứ ba thương hại, nên chẳng để tâm đến lời hỏi thăm của cô ta, ngoảnh mặt chỗ khác, chỉnh chu quần áo, đứng dậy “Tôi không làm phiền hai người, cảm ơn vì anh đã quan tâm, tôi về!”. Vừa dứt lời, chân chưa kịp rời khỏi phòng đã bị anh ôm lại “Đi đâu mà đi, tối nay em ở đây!”, nói tôi rồi, anh quay sang nói với cô ta “Hôm nay anh muốn được ở với con mèo của mình. Em về cẩn thận.”. Tôi nghe có lầm không vậy? Lẽ ra người nên bị đuổi đi phải là tôi chứ nhỉ?
--- Hết chương 16 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!