Tôi vẫn đi học, nhưng không đến trường anh nữa. Không ăn sáng, không ăn trưa, còn bữa tối của tôi, hai ngày rồi chỉ là rượu và bia. Ngày nào mưa cũng đến khi mặt trời tắt nắng, ngày nào tôi cũng mân mê chai rượu lon bia trên tay, thơ thẩn dạo quanh trên đường đẫm nước. Mọi thiết bị thông tin, tôi chẳng quan tâm nữa, im bặt hơi tăm cả ba ngày liền dù điện thoại rung lên nhiều lần từ anh. Tôi phớt lờ tất cả, xung quanh tôi lúc đó, chỉ còn mưa, tôi, bia, rượu, nước mắt, và nỗi đau tột cùng.
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!