Tôi ngồi lặng im trong phòng. Lúc này, nước mắt tôi kìm nén nãy giờ mới trực trào tuôn ra. “Tại sao em lại nói như vậy? Cậu ta sẽ buồn lắm đấy.”. Tôi ngước lên nhìn bạn anh, người vừa nói câu đấy. “Anh ấy buồn ư? Thế còn em thì sao? Em phải là người đau hơn chứ?” “Không, em hiểu sai cậu ấy rồi.”. Và, anh bạn kể tôi nghe mọi chuyện.
--- Hết chương 33 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!