Bất thính lình, cửa phòng mở sập ra. Anh ấy, người đàn ông đã phũ phàng nói lời chia tay tôi nhào đến, đấm một phát thật mạnh vào mặt lão già, khiến lão ngã xổng xoài ra. “Mày...là thằng nào...”. Eo ơi, máu miệng hắn chảy xuống, còn ráng mấp máy câu nói đó khiến tôi kinh tởm chết được. Anh nắm lấy cổ áo lão, chỉ thẳng mặt, hăm dọa “Tốt nhất là ông nên đi khỏi đây và im hơi lặng tiếng, nếu không, đừng trách vì sao nước biển lại mặn”. Xem ra lão cũng chỉ là tên già dê nhát gan lắm tiền, nghe vài câu đó đã phát khiếp ba chân bốn cẳng chạy đi.
--- Hết chương 32 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Anh Chỉ Là Của Riêng Em Thôi Nhé!
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!