Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn tỉnh lại liền ngay ngốc nhìn mình chằm chằm, lại nhéo đùi Mạc Nhàn thêm một cái.Lần này rất đau, làm Mạc Nhàn hoàn hồn, nhanh chóng rụt chân về.“Đau quá…..” Mạc Nhàn đáng thương nhìn Tạ Đạo Vi lên tiếng.Tạ Đạo Vi không quan tâm nàng, tối hôm qua các nàng đều mặc áo ngoài ngủ, cho nên lúc tỉnh dậy c*̃ng đã ăn mặc chỉnh tề.Mạc Nhàn nhìn bóng dáng mảnh khảnh c*̉a Tạ Đạo Vi, không khỏi sờ sờ ngực mình, tim đập đã chậm lại, không có nhảy nhanh như lúc nãy, thầm nghĩ rốt cuộc bản thân mình không biết là bị cái gì, mà chỉ cần ở gần Tạ Đạo Vi, tim nàng lại dễ dàng đập nhanh đến như vậy.Trải qua một đêm, khối hương Tạ Đạo Vi đốt đã cháy hết, trong phòng chỉ còn lưu lại một tia tàn hương, giống như cảm xúc nào đó không hiểu rõ trong lòng Mạc Nhàn, lúc hừng đông liền lặng lẽ ẩn đi.Đại khái là nhận thấy được trong phòng có động tĩnh, lúc này lão bản nương tự mình bưng nước đến gõ cửa phòng.“Vào đi.” Âm thanh quạnh quẽ mang theo vài phần uy nghiêm c*̉a Tạ Đạo Vi truyền ra.“Hai vị cô nương tối qua ngủ ngon giấc không?” Lão bản nương mở cửa tiến vào mỉm cười hỏi, mặt mày nàng liền cong lên, lộ ra một cổ phong tao. Tầm mắt lão bản nương liếc qua Mạc Nhàn với Tạ Đạo Vi vẫn còn ngồi ở trêи giường, giống như có ý vị tìm tòi nghiên cứu cái gì đó.“Tạm được.” Tuy rằng Tạ Đạo Vi không quá thích tầm mắt c*̉a nữ nhân này, nhưng c*̃ng không có phản ứng gì quá lớn, chỉ là tự nhiên nhận lấy ly nước c*̀ng với dương liễu chi chuẩn bị rửa mặt.Mạc Nhàn thấy người ngoài tới, c*̃ng nhanh chóng bò dậy khỏi giường, sau đó lấy một cái ly nước với dương liễu chi khác bắt đầu rửa mặt đánh răng.“Phiền toái ngươi.” Mạc Nhàn đánh răng rửa mặt xong, đem đồ trả lại cho lão bản nương mở miệng nói, tuy các nàng tối hôm qua muốn gây rối, nhưng cảm giác c*̃ng không đến nổi phản cảm.Mạc Nhàn khách khí nói như vậy, thật ra làm lão bản nương có chút ngoài ý muốn, thầm nghĩ tiểu cô nương này thật thú vị.“Đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong, hai cô nương có thể dùng bữa.” Lão bản nương chỉ thầm muốn đem hai ôn thần này tiễn đi sớm một chút.Tạ Đạo Vi và Mạc Nhàn rửa sạch xong liền đi ra khỏi phòng, xuống lầu dùng đồ ăn sáng.Trêи bàn cơm dưới lầu, chuẩn bị sáu bảy cái màn thầu, còn có một ít dưa muối.Tạ Đạo Vi ăn xong một cái màn thầu thì không ăn nữa, Mạc Nhàn luôn ăn nhiều nên ăn liền bốn cái màn thầu, lúc Mạc Nhàn chuẩn bị duỗi tay lấy cái thứ năm, thì thấy bộ dáng đau lòng c*̉a lão bản nương. Trong lòng Mạc Nhàn thầm nghĩ, không phải bảy cái màn thầu này là đồ ăn sáng c*̉a tất cả mọi người ở đây đi. Nếu thật là như vậy, thì hắc điếm này c*̃ng thật quá nghèo rồi, Mạc Nhàn thầm nghỉ, mở hắc điếm mà lại nghèo đến như vậy hắc điếm này mở c*̃ng quá thất bại rồi. Bất quá nghĩ đến chuyện mở ở đây, một năm đại khái chắc c*̃ng chỉ có mấy người đến, còn sống được c*̃ng tốt lắm rồi. Mạc Nhàn thiện lương, đem cái màn thầu trong tay trả về, dù sao nàng c*̃ng no được bảy tám phần rồi.Vẻ mặt lão bản nương cảm kϊƈɦ nhìn Mạc Nhàn, thức ăn chính trong tiệm không có thừa nhiều, chỉ còn dư lại mấy món phụ, thường ngày chỉ có thể đi lên núi săn thú, mỗi ngày ăn thịt c*̃ng ngán, nên đôi khi c*̃ng xuống núi mua món chính. Chỉ là lâu quá không có khách đến, nghèo đến rỗng túi. Mà cho dù có thể săn đồ vật trêи núi đổi đồ khác, bọn họ c*̃ng không dám thường xuyên xuống núi, dù sao bọn họ c*̃ng là người chạy trốn đến đây.“Muốn ăn thêm gà rừng không? Trong tiệm đồ thường thiếu thốn, nhưng dã thú trêи núi c*̃ng không ít.” Lão bản nương sợ Mạc Nhàn ăn không no, săn sóc hỏi.Trong lòng Mạc Nhàn thầm nghĩ có gà ăn lại không nói sớm, biết vậy nàng đã ăn ít màn thầu hơn rồi.Vì thế không bao lâu, lão bản nương bưng một con gà rừng nướng lên, vừa rồi Mạc Nhàn mới ăn no bảy tám phần, giờ lại no hơn phân nửa.“Cần phải đi.” Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn ăn uống no đủ, liền đứng dậy đi trước, để lại trêи bàn một lọ thuốc c*̀ng mấy thỏi bạc.Mạc Nhàn c*̃ng nhanh chóng đứng dậy, chuẩn bị đuổi theo.Lão bản nương nhìn lọ thuốc nhỏ Tạ Đạo Vi để lại trêи bàn viết một chữ Tạ, sắc mặt khẽ biến.“Cô nương đến từ Nam Triệu Tạ gia?” Lão bản nường ngăn cản đường đi c*̉a Mạc Nhàn với Tạ Đạo Vi.“Còn có chuyện gì?” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt hỏi ngược lại.“A Mặc là bị độc, Nam Triệu Tạ gia dùng dược định thiên hạ, không biết có thể giải được không?” Ngữ khí lão bản nương có chút kϊƈɦ động hỏi.“Có thể giải được, nhưng vì sao ta lại phải giải độc cho các người đây?” Tạ Đạo Vi đạm nhạt hỏi, nàng c*̃ng không muốn quản chuyện này.
Lão bản nương há hốc một cái, liền quỳ xuống trước mặt Tạ Đạo Vi.“Chỉ cần cô nương có thể giải cho A Mặc, ngươi muốn ta làm cái gì c*̃ng được!” Lão bản nương cực kỳ thành khẩn nói.Lúc này A Mặc chạy đến, liều mạng lắc đầu, sau đó đỡ lão bản nương lên.Lão bản nương lại kiên trì không chịu đứng lên, nàng thấy Tạ Đạo Vi thờ ơ, vì thế liền chuyển sang người nhìn tương đối mềm lòng như Mạc Nhàn, sau đó liều mạng dập đầu với Mạc Nhàn.Mạc Nhàn có chút khó xử nhìn về phía Tạ Đạo Vi, các nàng nhìn thật đáng thương, nhưng nàng c*̃ng không biết giải, nên không thể quyết định thay cho Tạ Đạo Vi.“c*̃ng không phải ta không thể giải cho các ngươi, nhưng là ta yêu cầu trao đổi đồng giá.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói.“Trao đổi như thế nào?” Lão bản nương thấy thái độ c*̉a Tạ Đạo Vi buông lỏng, liền có chút sốt ruột hỏi.“Ta có một lọ thuốc độc câm giọng, một lọ thuốc giải, nếu muốn để nàng nói chuyện thì dùng âm thanh c*̉a ngươi đổi lấy âm thanh c*̉a nàng, thế nào?” Tạ Đạo Vi căn bản không muốn quản chuyện này, trong mắt Tạ Đạo Vi, các nàng với mình không có chút quan hệ nào, không cần thiết vì các nàng mà lãng phí thuốc c*̉a mình. Yêu cầu như vậy, bất quá là muốn cho các nàng biết khó mà lui thôi.Mạc Nhàn cảm thấy như vậy hình như là không tốt lắm, bất quá nàng c*̃ng biết là Tạ Đạo Vi không muốn giải độc cho các nàng mà thôi.“Được, ta đồng ý.” Lão bản nương chần chờ một lát sau liền đồng ý.Cô nương tên A Mặc kia, liều mạng lắc đầu, gấp đến độ rơi nước mắt.“Tỷ tỷ….” Mạc Nhàn nhìn c*̃ng có chút không đành lòng, muốn cầu xin cho các nàng, c*̃ng không biết lão bản nương với A Mặc cô nương này quan hệ như thế nào, có thể hy sinh vì nàng ta đến trình độ này.Tạ Đạo Vi có chút kinh ngạc, bất quá nàng là người nói chuyện giữ lời, liền lấy ra hai viên thuốc.“Viên nhỏ là độc, viên lớn là giải.” Tạ Đạo Vi nói xong liền đưa thuốc cho lão bản nương. Lão bản nương tiếp nhận thuốc viên, A Mặc muốn đoạt lấy viên thuốc độc, nhưng lại không biết võ công, căn bản là không lấy được.Lão bản nương trực tiếp uống viên thuốc nhỏ, sau đó đưa viên thuốc lớn cho A Mặc.A Mặc nói sao c*̃ng không chịu uống, gạt tay rơi ra ngoài, lão bản nương nhanh chóng nhặt lên, sau đó điểm huyệt đạo c*̉a A Mặc, đem thuốc viên nhét vào miệng nàng. Trong mắt A Mặc tràn ngập kháng cự, nước mắt rơi càng thêm nhiều.“A Mặc, ngoan, đừng tức giận….” Ngữ khí lão bản nương vô c*̀ng ôn nhu dỗ A Mặc, c*̃ng dịu dàng lau nước mắt trêи mặt nàng, c*̃ng ôm A Mặc gắt gao vào trong ngực cảm giác thật thân mật.Mạc Nhàn lại bị một màn này làm cho cảm động, c*̃ng cảm thấy hai người này cho người ta cảm giác rất quái dị, vừa không giống mẹ con, c*̃ng không giống tỷ muội, tuy rằng lão bản nương nhìn qua lớn hơn A Mặc cô nương nhiều, nhưng c*̃ng không lớn đến mức có thể làm nương c*̉a A Mặc, còn tỷ muội thì, Mạc Nhàn chưa thấy tỷ muội nào lại thân mật đến như thế. Hai người này quá mức thân mật, loại thân mật này không giống với bất cứ loại nào Mạc Nhàn từng biết trước đây. Chỉ là nhìn một màn này, trong lòng Mạc Nhàn rất đau lòng.“Tỷ tỷ, viên thuốc nhỏ kia c*̃ng không phải độc dược đúng không?” Mạc Nhàn hỏi Tạ Đạo Vi, nàng cảm thấy cho dù Tạ Đạo Vi không muốn giải, nhưng c*̃ng không đến mức hạ độc, nhiều lắm là trêu đùa các nàng một chút.Lão bản nương với mọi người c*̃ng nghe Mạc Nhàn hỏi, tất cả đều nhìn về phía Tạ Đạo Vi, trong mắt giống như đang chờ đợi.“Đi thôi.” Tạ Đạo Vi c*̃ng không trả lời, chỉ là nói với Mạc Nhàn nói một câu, sau đó liền ra ngoài khách điếm.Lấy hiểu biết Mạc Nhàn với Tạ Đạo Vi, không phủ nhận chính là thừa nhận.“Yên tâm đi, hẳn là không phải độc.” Mạc Nhàn nói với A Mặc và lão bản nương xong, nhanh chóng rời khỏi khách điếm, chạy theo Tạ Đạo Vi.“Hình như không phải độc, đúng không, hiện tại ta vẫn còn có thể nói chuyện được….” Lão bản nương cười nói với A Mặc.Mạc Nhàn loáng thoáng nghe nói, chỉ là câu sau nàng c*̃ng không nghe được.“Tỷ tỷ, ngươi nói lão bản nương với A Mặc cô nương rốt c*̣c là quan hệ gì?” Mạc Nhàn đuổi theo Tạ Đạo Vi nhịn không được lên tiếng hỏi, rốt cuộc là quan hệ như thế nào mà lão bản nương lại có thể nguyện ý để mình câm c*̃ng muốn cứu A Mặc cô nương.“Không biết.” Trong miệng Tạ Đạo Vi nói không biết, nhưng trong lòng đã đoán được đại khái.
--- Hết chương 62 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tiểu Tỷ, Bất Hung
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!