“Tỷ tỷ, ngươi có vui vẻ qua sao?” Mạc Nhàn nhịn không được lại hỏi ra miệng.Tạ Đạo Vi đang pha chế độc dược hơi dừng một chút, nàng cảm thấy hôm nay Mạc Nhàn nói quá nhiều, mà nàng c*̃ng không định trả lời mấy vấn đề nhàm chán c*̉a Mạc Nhàn.Mạc Nhàn không có được đáp án, giống như c*̃ng không quá bất ngờ, Tạ Đạo Vi luôn là như vậy, muốn để ý hay không để ý mình thì hoàn toàn dựa vào tâm tình c*̉a nàng ta cả.Sau đó Mạc Nhàn c*̃ng không hỏi nữa, bởi vì nàng có chút mệt mỏi rã rời, mỗi lần ngâm cái này nàng đều rất dễ mệt, cho nên trực tiếp nhắm mắt ngủ một chút.“Dậy!” Tạ Đạo Vi pha chế độc dược xong, thấy Mạc Nhàn lại ngủ. Sinh hoạt c*̉a Mạc Nhàn chính là ăn no ngủ đủ, giống như không có chuyện gì lớn lao hơn để làm, sống đơn giản như là heo, đại khái c*̃ng xem như là một loại hạnh phúc.Mạc Nhàn cảm giác mình vừa mới nhắm mắt đã bị kêu dậy, quả nhiên lúc ngủ thời gian luôn trôi qua rất nhanh.“Xong rồi?” Mạc Nhàn xoa đôi mắt mệt mỏi.“Ngươi tắm xong thì có thể trở về.” Tạ Đạo Vi nói xong, liền rời đi.Mạc Nhàn đứng dậy, dùng nước sạch tắm lại, chuẩn bị trở về. Trước lúc trở về, nàng còn nhìn thoáng qua phòng Tạ Đạo Vi, đèn vẫn còn sáng, chắc là vẫn còn chưa ngủ.Tạ Đạo Vi trở về phòng, Bạch Thuật liền lập tức cho hạ nhân đem thuốc tắm vào.“Nhàn tiểu thư tìm tiểu thư làm gì vậy?” Bạch Thuật ở bên cạnh giúp Tạ Đạo Vi gội đầu vừa hỏi.“Ngâm độc.” Tạ Đạo Vi khép hờ đôi mắt ngắn gọn trả lời.“Thật lạ nha, bình thường không phải nàng ghét nhất chuyện này sao?” Bạch Thuật cười nói.Tạ Đạo Vi không đáp, nàng c*̃ng cảm thấy Mạc Nhàn hôm này có điểm khác thường.“Phu nhân để nàng làm nhị tiểu thư Tạ gia, chẳng lẽ khiến nàng áp lực? Muốn cố gắng tiến tới?” Bạch Thuật lại hỏi.“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.” Tạ Đạo Vi không cho rằng Mạc Nhàn muốn cố gắng tiến tới, nhiều lắm là ít lười hơn một chút thôi, bất quá mẫu thân đột nhiên cất nhắc nàng hình như đối với nàng có chút kϊƈɦ thích, lấy tính tình c*̉a Mạc Nhàn mà nói, chưa chắc muốn làm nhị tiểu thư Tạ gia này.“c*̃ng đúng, nàng quá hiểu biết phải làm gì để bản thân sống sung sướиɠ một chút.” Bạch Thuật mỉm cười nói.
Lúc Mạc Nhàn trở về, Thủy Hương vẫn còn đang đợi nàng.“Sao ngươi còn chưa ngủ?” Mạc Nhàn hỏi, c*̃ng đã trễ như vậy rồi.“Nào có chuyện chủ tử còn chưa ngủ mà nha hoàn đã ngủ trước rồi.” Thủy Hương mỉm cười nhẹ nhàng nói.“Ở đây c*̃ng không có người ngoài, ta đã sớm xem ngươi như tỷ tỷ, về sau không cần phải đợi ta, cứ đi ngủ trước đi.” Mạc Nhàn cầm tay Thủy Hương cười nói. So với người không tình cảm như Tạ Đạo Vi, Thủy Hương thật sự quá dịu dàng chăm sóc, quả nhiên, nàng vẫn thích Thủy Hương hơn một chút.“Cho muội.” Thủy Hương đem thịt dê với quả hạch Mạc Nhàn đưa cho mình đưa lại cho Mạc Nhàn, chỉ là được bọc vào giấy thấm dầu.“Sao ngươi lại không ăn cái gì vậy?” Mạc Nhàn nhìn đồ ăn đưa cho mình hình như không vơi bớt, nhíu mày hỏi.“Ta thấy muội thích ăn, muội ăn nhiều một ít, đúng lúc thân thể muội đang tuổi lớn.” Thủy Hương mỉm cười nói, nàng không thích đồ ăn vặt, Mạc Nhàn lại thích ăn hơn.“Ngươi đã quên bây giờ là là nhị tiểu thư Tạ gia sao, sau này muốn ăn cái gì mà không có đâu? Ngươi cầm ăn đi, nếu ngươi không ăn, ta sẽ không vui vẻ.” Mạc Nhàn lại đem đồ ăn nhét lại vào tay Thủy Hương.c*̃ng đúng, bây giờ Mạc Nhàn là nhị tiểu thư Tạ gia, đại khái sau này c*̃ng không thiếu cái gì, Thủy Hương c*̃ng không từ chối nữa. “Là nhị tiểu thư Tạ gia là chuyện tốt, chỉ là ta có chút lo lắng.” Thủy Hương có chút ưu sầu nói.“Lo lắng cái gì?” Mạc Nhàn hỏi.“Mọi việc đều có được có mất, nếu muội nhận vinh quang phú quý vì chức danh nhị tiểu thư Tạ gia, sợ sau này chuyện cần làm còn phải nhiều….” Thủy Hương nói ra lo lắng trong lòng mình.“Ta hiểu rõ, hôm nay ta được cho, ngày nào đó phu nhân sẽ có chuyện cần.” Cho nên hôm nay có ăn uống no đủ c*̃ng không thể vui vẻ, mới muốn đi tìm Tạ Đạo Vi, sợ Tạ Đạo Vi c*̃ng giống như phu nhân. Nếu Tạ Đạo Vi giống với phu nhân, kỳ thật mới xem như là bình thường, chỉ là trong lòng nàng cảm thấy Tạ Đạo Vi c*̃ng không giống phu nhân. Bất quá từ chỗ Tạ Đạo Vi trở về, nàng cảm giác tốt hơn nhiều rồi.“Vậy thì làm sao bây giờ?” Thủy Hương lo lắng hỏi.“Mặc kệ, đến đâu hay đến đó, nghĩ nhiều c*̃ng vô dụng, dù sao đây c*̃ng không phải chuyện ta có thể thay đổi được.” Mạc Nhàn chẳng thèm để ý nói, cho dù có vấn đề gì lớn, thì chờ trời sập xuống mới nói tiếp đi.“Ngươi thật lạc quan.” Thủy Hương duỗi tay sờ đầu Mạc Nhàn một chút nói.“Sống như vậy mới vui vẻ, ngươi nhìn Tạ Đạo Vi xem, cả ngày đều không cười, vừa thấy c*̃ng biết sống không vui rồi.” Mạc Nhàn cười nói.“Trách nhiệm c*̉a đại tiểu thư quá nặng, sao có thể hi hi ha ha như muội được.” Thủy Hương cảm thấy mỗi ngày Mạc Nhàn đều phải móc mỉa oán giận đại tiểu thư ít nhất một lần trở lên, hình như chưa từng bỏ qua ngày nào cả.
--- Hết chương 29 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tiểu Tỷ, Bất Hung
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!