Tiệc đến giờ Hợi, chủ khách vui mừng, yến hội mới tan.Lúc này, Mạc Nhàn đã uống hết các loại rượu trong yến tiệc, c*̃ng chọn là một loại rượu mà mình thích uống nhất là hoán cốt lao. Lúc yến tiệc kết thúc, Mạc Nhàn c*̃ng đã không biết mình uống đến bao nhiêu bình hoán cốt lao rồi. Tửu lượng Mạc Nhàn cực tốt, c*̃ng không chịu nổi nhiều loại rượu pha trộn, hơn nữa đại đa số đều là rượu tác dụng chậm, chờ Mạc Nhàn uống xong một chén hoán cốt lao cuối c*̀ng, c*̃ng đã hơi say. ‘Hoa xem một nửa, rượu uống hơi say’ đó chính là trạng thái hiện tại c*̉a Mạc Nhàn, cảm giác cả thể xác và tinh thần đều ở một loại lâng lâng. Chỉ cần nàng nhìn Tạ Đạo Vi, liền cười tươi như hoa.Tạ Đạo Vi nhìn về phía Mạc Nhàn đã hơi say, giờ khắc này, Mạc Nhàn giống như hoa mới nở, tươi mát tinh diễm, có một loại phong tình khác. Tạ Đạo Vi hơi nhíu mi, nàng không muốn để những người khác thấy Mạc Nhàn như vậy. Vì thế Tạ Đạo Vi rời đi, nàng biết chắc chắn Mạc Nhàn sẽ chạy theo mình.Mạc Nhàn nhìn thấy Tạ Đạo Vi rời đi, liền nhanh chóng đuổi theo.“Rốt cuộc ta c*̃ng đuổi kịp ngươi.” Mạc Nhàn vận khinh công mới theo kịp Tạ Đạo Vi, lúc bắt lấy tay Tạ Đạo Vi, không khỏi cười lên vui vẻ, hơn nữa nàng còn nắm chặt tay Tạ Đạo Vi, như sợ Tạ Đạo Vi thoát khỏi tay mình vậy.“Rốt cuộc ngươi đã uống bao nhiêu rượu rồi?” Mạc Nhàn đến gần mình, Tạ Đạo Vi đã nghe mùi rượu nồng đậm, mùi các loại rượu hỗn tạp lên nhau, hiển nhiên là không chỉ uống một loại, không khỏi nhíu mày hỏi.“Hoán cốt lao, lạc tang, đồ tô, thiên lý túy, hàn đàm hương……” Mạc Nhàn theo thật trả lời, quá nhiều, nàng đếm c*̃ng có chút không hết.Mạc Nhàn uống nhiều như vậy, không say chết đã xem như là không tồi, ở Bắc Nguy, chẳng những võ công tăng, mà tửu lượng c*̃ng tiến bộ không ít đi.“Học cái gì c*̃ng không giỏi, mà học uống rượu lại thật giỏi!” Tạ Đạo Vi không vui nói.“Mỗi lần rất nhớ tỷ tỷ, ta liền muốn uống rượu, uống xong lại càng nhớ ….” Mạc Nhàn sợ Tạ Đạo Vi cười nhạo, c*̃ng không dám nói cho nàng, rất nhiều lần uống rượu xong, nhớ đến khó chịu, đều trộm khóc.“Không mượn ngươi nhớ ta, hà tất tự mình đa tình làm gì?” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, vẫn là độc miệng như c*̃.Mạc Nhàn giống như không nghe được Tạ Đạo Vi nói gì, chỉ cảm thấy trêи người Tạ Đạo Vi c*̃ng có mùi rượu nhàn nhạt, hòa với mùi dược hương trêи người nàng, hấp dẫn toàn bộ sự chú ý c*̉a Mạc Nhàn.
“Tỷ tỷ uống rượu gì vậy?” Mạc Nhàn không khỏi mở miệng hỏi, nàng rất tò mò Tạ Đạo Vi uống rượu gì trong yến tiệc, vậy là khiến người khác say lòng như vậy? Mạc Nhàn nhìn về phía môi Tạ Đạo Vi, nơi đó nồng đậm hương rượu, hai cánh môi mảnh mai lại nhìn mê người như vậy.“Tỷ tỷ đừng nói, ta nếm một chút sẽ biết.” Mạc Nhàn nói xong câu đó, liền đem môi mình dán lên cánh môi mềm mại c*̉a Tạ Đạo Vi, lưỡi áp lên cánh môi Tạ Đạo Vi, c*̃ng đồng thời cạy khớp hàm nàng, thu lấy hương thơm ngọt ngào c*̃ng say lòng người bên trong.Tạ Đạo Vi không nghĩ đến Mạc Nhàn lại thình lình làm ra hành động càn rỡ như vậy, lý trí c*̉a nàng còn đang do dự có nên đẩy Mạc Nhàn ra không, nhưng khi đầu lưỡi Mạc Nhàn tham nhập miệng mình, mang đến một loại cảm giác ấm nóng xa lạ, nàng c*̃ng không chán ghét cảm giác này. Có lẽ là vị rượu trong miệng Mạc Nhàn quá mức nồng đậm, nên làm Tạ Đạo Vi c*̃ng sinh ra chút cảm giác hơi say.“Là lan sinh hương, cực kỳ mỹ vị, vừa thơm lại vừa ngọt……” Qua hồi lâu, Mạc Nhàn mới không tha rời khỏi môi Tạ Đạo Vi, cảm thấy mỹ mãn nói, nàng quyết định sau này đổi loại rượu yêu thích thành lan sinh hương. Bất quá nàng vẫn cảm thấy không đủ, muốn nếm thêm một lần, vì thế nàng lại lần nữa muốn hôn môi Tạ Đạo Vi.Chỉ là lần này Tạ Đạo Vi không để Mạc Nhàn thực hiện được, đẩy Mạc Nhàn ra, tiếp tục đi về phủ c*̉a mình. Kỳ thật Tạ Đạo Vi c*̃ng là ngạc nhiên, mình vậy mà dung túng Mạc Nhàn, ở bên ngoài lại để cho nàng thực hiện được, đây thực sự không giống tác phong c*̉a mình.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi đi rồi, liền nhanh chóng đuổi theo, nàng cảm giác thể xác và tinh thần c*̉a mình càng thêm lơ lửng, cực kỳ thỏa mãn vui vẻ. Từ yến tiệc ra đến còn có Tạ Cẩn Ngưng và Mạc Tử Sinh.“Các nàng…… Chàng đã sớm biết, nên mới muốn sau này đổi Dĩ Quân cho Mạc Nhàn?” Tạ Đạo Vi để ý Mạc Nhàn, Tạ Cẩn Ngưng biết, nhưng không nghĩ các nàng lại có một tầng quan hệ sâu như vậy, cho nên khi nàng nhìn thấy Mạc Nhàn c*̀ng Tạ Đạo Vi hôn môi, mới đầu là cực kỳ kinh ngạc, nhưng sau khi nghĩ kỹ lại, Tạ Cẩn Ngưng c*̃ng không cảm thấy quá bất ngờ. Vi nhi từ chối hôn sự, thậm chí trước kia khăng khăng muốn giữ Mạc Nhàn lại, giống như đã có lý giải hợp lý.Mạc Tử Sinh không có phủ nhận gật gật đầu.Tạ Cẩn Ngưng nhìn thấy Mạc Tử Sinh gật đầu xong, được xác nhận, trong lòng lại muôn vàn suy nghĩ, đối với nàng, chuyện này tất nhiên là buồn nhiều hơn vui.……..//………Mạc Nhàn: Một cái hôn liền điên đảo chúng sinh!
--- Hết chương 122 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tiểu Tỷ, Bất Hung
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!