“Ta mới đuổi họ về Bắc Nguy rồi.” Mạc Nhàn dựa vào Tạ Đạo Vi bực tức nói.“Uhm.” Tạ Đạo Vi c*̃ng không có dừng công việc lại, bất quá vẫn là bớt thời giờ trả lời Mạc Nhàn một tiếng.“Tỷ tỷ, thời gian sao lại qua nhanh như vậy đây? Cảm thấy mới vừa đến Nam Triệu không lâu, mà đã qua bốn tháng rồi.” Mạc Nhàn cảm thán nói, tưởng tượng đến một hai tháng nữa phải rời khỏi Tạ Đạo Vi, trong lòng liền nảy lên một cổ ưu sầu.“Chừng nào ngươi về Bắc Nguy?” Tạ Đạo Vi nghe vậy, trong lòng c*̃ng phủ lên một tầng ưu buồn nhàn nhạt, sổ mới mở ra xem, c*̃ng dừng lại một chút.“Ta nói với bọn họ hai tháng sau mới về, hai tháng nói dài c*̃ng dài, nhưng chớp mắt c*̃ng sẽ trôi qua.” Mạc Nhàn dựa bên người Tạ Đạo Vi, c*̃ng quấn lấy một lọn tóc thưởng thức, giọng nói c*̃ng trở nên buồn bã.“Hiện tại tốt là được rồi, để ý thời gian làm gì? Không bệnh lại lo?” Tuy rằng Tạ Đạo Vi vẫn còn để ý đến lựa chọn c*̉a Mạc Nhàn năm đó, nhưng nàng rất ít khi lấy việc này ra nói, hơn nữa nếu chuyện đã không thể thay đổi, thì chỉ có thể thản nhiên tiếp thu, cảm thấy rất phiền muộn khi Mạc Nhàn cứ làm ra vẻ như vậy, khiến cho tâm tình nàng c*̃ng không tốt theo.Mạc Nhàn cảm giác được ngữ khí Tạ Đạo Vi có chút không vui, c*̃ng biết Tạ Đạo Vi vẫn giận lựa chọn năm đó c*̉a mình, Mạc Nhàn c*̃ng cảm thấy mình xứng đáng, nhưng cảm xúc c*̉a nàng thực sự là không khống chế được.“Người ta chính là không khống chế được.” Mạc Nhàn giống như tiểu hài tử dựa vào Tạ Đạo Vi làm nũng.Bạch Thuật chưng tổ yến để Tạ Đạo Vi bồi bổ thân mình, vừa lúc tiến vào lại nhìn thấy Mạc Nhàn làm nũng với Tạ Đạo Vi, thầm nghĩ đúng là càng ngày Mạc Nhàn càng làm giá, c*̃ng may tiểu thư còn chịu được nàng.“Lại chỉ chưng một phần.” Mạc Nhàn nhìn thấy đồ ăn liền lên tinh thần, dù tổ yến nàng c*̃ng không thích lắm, nhưng Bạch Thuật hay nói tổ yến đặc biệt tốt, dưỡng nhan dưỡng sắc, Mạc Nhàn thích đẹp, dù đã cảm thấy mình rất đẹp rồi, nhưng đẹp hơn nữa c*̃ng không sao, bởi vì nàng cảm thấy Tạ Đạo Vi là càng ngày càng đẹp ra.“Tổ yến này rất quý, để cho ngươi ăn quá lãng phí. Còn nữa, ngươi có chỗ nào cần bồi bổ nữa, tiểu thư chẳng lẽ không đủ bổ sao?” Mạc Nhàn không nhìn gương xem khí sắc trêи mặt nàng có bao nhiêu tốt đi, mỗi ngày đều giống như hoa xuân nở rộ, tươi đẹp ướt át.“Ta c*̃ng không có uống máu tỷ tỷ…… Thì ra nước c*̉a tỷ tỷ c*̃ng rất bổ…..” Mạc Nhàn nói đến một nửa liền bừng tỉnh đại ngộ, hậu tri hậu giác nhớ đến mình không có uống máu Tạ Đạo Vi, nhưng mình lại uống không ít nước c*̉a Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi là lò thuốc, thì ra chẳng những máu bổ dưỡng, mà nước c*̃ng bổ dưỡng, khó trách sau mỗi buổi sáng nàng đều thần thanh khí sảng, nàng c*̃ng cảm thấy càng ngày ở Nam Triệu mình càng đẹp ra, cứ tưởng nguyên nhân là do sống ở Nam Triệu quá suong sướиɠ an nhàn nên nét mặt mới tỏa sáng như vậy.“Nếu không phải mỗi ngày ngươi giống như cầm thú hút hết chất bổ trêи người tiểu thư, tiểu thư cần phải yêu cầu tiến bổ mỗi ngày thế này sao?” Bạch Thuật nói, đồ bổ cấp cho tiểu thư thật đúng là chưa từng gián đoạn ngày nào, trước kia tuy rằng c*̃ng thường xuyên bồi bổ thân mình, nhưng c*̃ng không cần bồi bổ mỗi ngày như bây giờ.“Câm miệng!” Tạ Đạo Vi nhíu mày thấp giọng quát, hai người này không cảm thấy thẹn, da mặt dày đến nổi thảo luận bí sự khuê phòng trước mặt nàng, xem nàng chết rồi sao?
Mạc Nhàn cười hắc hắc, thầm nghĩ nước Tạ Đạo Vi bổ như vậy, khó trách nàng còn cảm thấy nước kia còn có mùi dược hương, lúc đó thấy tiếc nên không lãng phí, cơ bản đều nuốt vào bụng, hiện giờ nghĩ lại mình quá sáng suốt, sau này một giọt c*̃ng không thể lãng phí.Bạch Thuật ngoan ngoãn câm miệng.Bạch Thuật để tổ yến xuống trước mặt Tạ Đạo Vi, Tạ Đạo Vi lại đẩy sang bên cạnh Mạc Nhàn, mỗi ngày mình đều phải ăn đồ bổ, thực sự nàng đã qua ngán rồi.Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi đẩy tổ yến cho mình, nàng lại đẩy tổ yến trở lại.“Bạch Thuật nói đúng, thân thể tỷ tỷ yếu đuối, tỷ tỷ vẫn nên ăn đi.” Trong lòng Mạc Nhàn nghĩ Tạ Đạo Vi thật sự cần phải bồi bổ thêm, thân thể Tạ Đạo Vi vẫn quá yếu đuối, chịu không nổi mình lăn lộn, tuy rằng cơ bản mỗi ngày đều lăn lộn, nhưng nàng c*̃ng không dám làm quá.Tạ Đạo Vi thấy Mạc Nhàn không ăn, lúc này mới bưng tổ yến lên ăn một chút, thừa lại một nữa, c*̃ng không ăn, thật sự là ăn không vô. Nhưng đối với Mạc Nhàn như lang như hổ, không ăn chút đồ bổ này, thân thể c*̉a nàng thực sự đúng là ăn không tiêu được tác cầu vô độ c*̉a Mạc Nhàn.Một chén vốn dĩ c*̃ng không nhiều lắm, Mạc Nhàn thấy Tạ Đạo Vi chỉ ăn một nữa, thầm nghĩ chỉ ăn như vậy thì bổ chỗ nào, khó trách mỗi ngày đều ăn nhưng vẫn gầy yếu như vậy. “Tỷ tỷ ăn quá ít, nên ăn nhiều một chút.” Mạc Nhàn bưng chén tổ yến lên, tự mình đút cho Tạ Đạo Vi.“Vâng, tiểu thư nên ăn nhiều một chút.” Bạch Thuật phụ họa nói, mỗi ngày tiểu thư đều phải bồi bổ, mà bổ đều lên người Mạc Nhàn hết rồi, nhìn giận thực sự, tiểu thư đúng là rất sủng Mạc Nhàn.Kỳ thật Tạ Đạo Vi cảm thấy như vậy rất phiền, nhưng lại không chịu nổi hai người này như hổ rình mồi ngóng trông mình ăn xong, Tạ Đạo Vi phải cố mà làm ăn thêm một chút. Mạc Nhàn ở Tạ gia cả ngày nhàn hạ, chỉ biết ăn no tư ɖâʍ, Tạ Đạo Vi thầm nghĩ mình xác thật c*̃ng nên hút một chút từ người Mạc Nhàn về, nếu không về lâu dài nàng thực sự là ăn không tiêu tinh lực như lang như hổ này c*̉a Mạc Nhàn.Vì thế Tạ Đạo Vi chưa bao hàm âm cho Mạc Nhàn, đêm đó, lại hàm âm cho Mạc Nhàn, Mạc Nhàn vừa mừng vừa thẹn, thân thể vừa thoải mái vừa kϊƈɦ thích, vui sướиɠ đến muốn hét chói tai, thực sự không thể nhận được vui sướиɠ thêm nữa. Trong vô hình, Mạc Nhàn cảm giác loại thân mật c*̉a mình và Tạ Đạo Vi, so với quá khứ càng thêm thân mật, thể xác và tinh thần đều phải dung hòa dưới môi lưỡi Tạ Đạo Vi.Hai tháng sau đó, so với quá khứ Mạc Nhàn càng thêm sung sướиɠ hơn, nhưng thời gian c*̃ng vậy mà trôi qua nhanh hơn. Cảm giác trong nháy mắt, hai tháng lại trôi qua, tuy rằng Mạc Nhàn luyến tiếc rời khỏi Nam Triệu, nhưng không thể không chuẩn bị về Bắc Nguy. Hằng ngày ở bên Tạ Đạo Vi dễ chịu bao nhiêu, thì trước đêm ly biệt lại càng có bao nhiêu không nỡ.“Hai ngày nữa mới đi đi.” Mạc Nhàn nghĩ đến chuyện về Bắc Nguy, mỗi ngày sẽ nếm nổi khổ tương tư, liền cảm thấy tâm hồn như đứt đoạn, nhịn không được muốn dời thêm mấy ngày.“Một ngày dời một ngày, ngày mai ngươi nên trở về đi.” Tuy rằng Tạ Đạo Vi c*̃ng cực kỳ không muốn, nhưng từ trước đến giờ nàng xử sự dứt khoát lưu loát hơn Mạc Nhàn nhiều.
--- Hết chương 161 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tiểu Tỷ, Bất Hung
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!