Tôi nghe thấy giọng nói của cậu ấy, nó khiến tôi nhớ đến rất nhiều câu chuyện cổ tích mình từng nghe hồi nhỏ. Tôi nghĩ, bây giờ tôi có thể mở mắt trái của tôi ra, bởi vì mắt trái có thể nhìn thấy Thiên Đường, có thể nhìn thấy đám mây, có thể nhìn thấy… ánh sáng.
--- Hết chương 8 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bầu Trời Trong Xanh Của Paris
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!