Tôi nói cậu ấy có một đôi bàn tay trời sinh phù hợp để chơi đàn.
Cậu ấy cười, mang theo chút tự giễu: Nhưng hôm nay chúng đang cầm gậy chỉ huy, không ai sẽ để ý đến đôi tay của một nhạc trưởng.
Tôi nghiêm túc nói với cậu ấy: Không, nhưng tớ chú ý đến, lần đầu tiên đã chú ý đến rồi, Sean Penn à.
Cậu ấy sững sờ một lát, ngay sau đó lại cười, lần này là nụ cười vui vẻ có nhiệt độ: Cảm ơn cậu, Daniel.
--- Hết chương 12 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bầu Trời Trong Xanh Của Paris
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!