Kể từ ngày đó tôi không còn là người Pháp ngẩng cao đầu kiêu ngạo nữa, chúng tôi là những kẻ hèn nhát tham sống sợ chết dưới nanh vuốt của người Đức.

Giá hàng hóa trở nên rất cao, người Đức đáng ghét gần như đã cướp đi tất cả tài nguyên trên đất Pháp để đáp ứng nhu cầu chiến tranh của họ.

Mà chúng tôi – chủ nhân thật sự của mảnh đất này lại chỉ có thể nuốt khoai tây nấu nát bét ngày này qua ngày khác. Thỉnh thoảng, tôi có thể lấp đầy bụng mình, nhưng hình như tôi mãi mãi không lấp đầy được linh hồn mình.

--- Hết chương 21 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Bầu Trời Trong Xanh Của Paris

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!