Điều này trừu tượng quá, tôi không có cách nào giải thích cho bạn, bởi vì bạn không có đồng tử màu trắng như tôi, bạn không bị thiên sứ bất cẩn lãng quên.
Cho đến khi, cậu ấy đến.
Tôi nghĩ, cuối cùng tôi cũng có thể miêu tả Thiên Đường của tôi một cách cụ thể hóa, tóc màu vàng, đôi mắt màu xanh lam trong veo hơn cả bầu trời, cậu ấy luôn luôn cười, cậu ấy cười lên sẽ có đám mây lọt vào tim tôi.
--- Hết chương 4 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bầu Trời Trong Xanh Của Paris
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!