- Chán cậu quá, người bạn đáng ghét của tôi ơi, đã dặn rồi mà, trốn thì phải trốn cho kĩ vào.  

Bàn tay của cậu đang lò ra khỏi mặt đất kia kìa!?!


- Cậu trốn ở đây phải không? Không cần phải làm nhỏ mình tới mức đó đâu, chỉ cần cậu chui vào tủ lạnh là được rồi mà!


- À, người cuối cùng đây rồi. Tôi tìm thấy cậu rồi nhé ! Cậu định dọa tôi sao? Ừ, trò đó cũng đáng sợ đấy chứ, nhưng đáng tiếc là cậu chọn sai địa điểm rồi đó ! Một nụ cười nham nhở với màu tóc đỏ rủ rượi dưới bồn cầu không thể làm cho tôi sợ được đâu!




--- Hết chương 158 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Truyện Kinh Dị Ngắn

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!