Cũng như bao buổi sáng bình thường khác, tôi lại đến trường. Ngồi vào bàn học, bên trái là ánh nắng của một ngày mới.
Hôm nay thằng John nó nghỉ học, chả biết lí do gì, vậy là được một ngày không phải nghe thằng đó lải nhải sau lưng.
Bốn hàng ghế đều có người trừ bàn của thằng John. Đang ngồi nghe giảng, tôi quay phải nhìn, đều có đủ cả. Và tôi cứng đờ.
--- Hết chương 120 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Truyện Kinh Dị Ngắn
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!