Tôi rất thích mưa, đúng hơn là ngồi trong căn phòng với những bức tường xung quanh được ghép bằng những mẩu tôn, nghe tiếng từng hạt mưa dội vào, rất k*ch th*ch.



Sau dần, tôi bỗng bị nghiện cái âm thanh đó, bạn biết đó, có la hét cũng rất khó nghe, và đôi khi là che dấu một thứ gì đó xuyên vào..., một thứ gì đó?


--- Hết chương 127 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Truyện Kinh Dị Ngắn

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!