“Hay là tôi l**m ‘đồ chơi’ của em, vậy có tính là huề nhau không? Tôi đã từng thấy thủ lĩnh bọn em l**m chỗ đó của tư tế bọn em.”
Nguyên Băng dại ra: “Anh, anh thấy hồi nào? Không đúng! Tên khốn kia chắc chắn là biết anh đang nhìn lén, hắn cố ý làm vậy cho anh xem!”
“Tôi cũng nghĩ thế, cơ mà tôi thấy Nghiêm Mặc được hắn l**m thật sự rất thoải mái, chúng ta có nên thử không?”
Nguyên Băng lại lần nữa dại ra: “…Anh! Mẹ nó chúng ta đang cãi nhau đó có được không, vì sao lại nhảy sang cái chuyện này!?”
--- Hết chương 1 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Dị Thế Lưu Đày
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!