
Dị Thế Lưu Đày
Giới thiệu truyện
Edit + Beta: Zombie cưỡi Lợn
Thể loại: Xuyên việt, dị giới, dị năng, có chủng điền, có tranh bá, y học phương Đông, 1×1, HE.
Thông minh công x Giảo hoạt xấu xa đại thúc thụ giả trang thành thánh mẫu thụ
Số chương: 649 và 10 phiên ngoại
Nhân vật chính: Nguyên Chiến (công) – Nghiêm Mặc (thụ)
Câu chuyện xoay quanh Nghiêm Mặc, một thần y xấu xa, linh hồn của hắn bất ngờ xuyên không vào một dị giới. Tại đây, hắn lâm vào một thế giới đầy rẫy khắc nghiệt, nơi buộc phải chịu sự cải tạo. Hồn của Nghiêm Mặc đã từng gây ra nhiều chuyện sai trái, điều này đã dẫn đến việc hắn bị ông trời trừng phạt, đưa đến một môi trường tàn bạo. Vừa tỉnh dậy, hắn ngay lập tức nhận ra rằng mình đã gặp phải tình cảnh khắc nghiệt.
Hắn bị đánh ngất đi và bị khiêng về như một nguồn thực phẩm dự trữ cho mùa đông. Ở nơi này, hắn rơi vào một bộ lạc nguyên thủy mạnh mẽ như Sparta. Mọi người ở đây không chú trọng điều gì khác ngoài sức chiến đấu, bất kể là trên chiến trường hay trong những hoạt động hàng ngày.
“Chữa bệnh? Y học phương Đông? Uống bã đắng? Đó là cái quái gì? Mày muốn mưu hại các chiến sĩ của bộ lạc đúng không? Giết!”
“Trồng lúa? Nuôi heo nuôi gà? Bọn tao là chiến sĩ, không phải nô lệ! Giết!”
“Dạy phụ nữ làm quần áo nấu cơm? Làm xà phòng và nước hoa cho các cô? Mẹ kiếp, dám dụ dỗ phụ nữ của bộ lạc! Giết!”
“Mày nói mày là sứ giả của thần? Đến để dẫn dắt bọn tao có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn? Được, cho mày thời gian một ngày, mày đi chinh phục hết kẻ địch của bọn tao, biến chúng nó thành nô lệ mang về đây, làm không được, giết!”
Chứng kiến mọi thứ, Nghiêm Mặc cảm thán, “…”
Trong một câu khái quát: Cuộc sống trong thế giới tàn bạo này khiến hắn không chỉ đau đớn mà còn cảm giác đau đớn cả về tinh thần.
Chú ý 1: Truyện này xây dựng trên bối cảnh xã hội nguyên thủy, với lối tư duy của người nguyên thủy vẫn chưa được hoàn thiện. Bạn đọc cần cân nhắc trước khi quyết định tìm hiểu.
Chú ý 2: Nhân vật chính là một kẻ cặn bã, bị đày tới xã hội nguyên thủy để cải tạo. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
Biên tập viên đánh giá: Sau khi đắc tội với ông trời, hồn Nghiêm Mặc xuyên đến một dị thế. Vừa tỉnh lại, hắn đã rơi vào một môi trường tàn nhẫn. Không chỉ chẳng có gì trong tay, hắn còn bị gãy chân và vứt bỏ nơi hoang dã. Khi cuối cùng có người phát hiện, hắn lại bị đánh ngất và đưa về làm lương thực dự trữ cho mùa đông.
Khi tỉnh dậy, thấy có người bị thương trong bộ lạc, Nghiêm Mặc hiểu rằng bản thân hắn đã là nô lệ, không thể cầu cứu, hơn nữa thời cơ chưa chín muồi. Thậm chí, khi nhận được thông báo từ hệ thống về điểm số, “Một lần thấy chết không cứu, giá trị cặn bã +10, tổng cộng giá trị cặn bã là 1 trăm triệu lẻ 8 điểm”, hắn nhận ra tình cảnh của mình thật bi thảm.
Không có bàn tay vàng hay bất cứ thứ gì giúp đỡ, hệ thống lại là một trò lừa phỉnh, khiến hắn không thể kiếm điểm nếu không làm điều thiện. Hắn buộc tâm trí phải chịu đựng, tìm mọi cách để sống sót. Tình yêu dành cho thảo dược và sự am hiểu về y học phương Đông của hắn ngày một thể hiện rõ, chứng minh cho sự nghiêm túc của tác giả trong việc xây dựng nhân vật và cốt truyện này.