“Tôi lo cho vinh dự của bà xã tôi.”

“Cút!” Nghiêm Mặc cười mắng: “Anh học cái lời này từ chỗ nào vậy hả?”

“Từ em đó.”

“Gọi tôi là ông xã, ngoan ~”

Nguyên Chiến ngoan ngoãn mở miệng: “Ông xã.”
Lạy trúa, anh Chiến cưng chết mọe uhuhuhu, nửa đêm không chịu nổi phải post một khúc để quắn quéo đó _(:3″ ∠)_

--- Hết chương 1 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Dị Thế Lưu Đày

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!