Thẩm Thư Vân không mong đợi nhiều cho sinh nhật của mình, anh đã ở tuổi này, không còn là một cậu bé háo hức chờ đợi sinh nhật nữa, đối với anh, sinh nhật của anh chỉ là một ngày bình thường trong ba trăm sáu mươi lăm ngày. Buổi sáng thức dậy nhận được tin nhắn của ba ba, Thẩm Thiển Thiển cười nhẹ nói ra bốn chữ chúc mừng sinh nhật, liền đáp lại “Cảm ơn ba ba”. Buổi trưa, người ngày nào cũng xuất hiện trước cửa nhà đúng giờ, nay lại bất ngờ không tới, Thẩm Thư Vân nằm nhoài nhìn qua mắt mèo, nhìn hồi lâu, cũng không biết là cảm giác gì. Anh đành đi tìm hai quả trứng gà, trộn với cơm nguội hôm qua rang lên ăn tạm. Buổi chiều năm giờ, Ninh Vãn vẫn không mời mà tới. Thẩm Thư Vân đứng ở cửa, nhìn hộp bánh mà Ninh Vãn đang cầm trên tay, bên trên hộp bánh là một hộp quà. “Anh hẹn bảy giờ ăn tối, trước bảy giờ cho tôi một chút thời gian, được không?” Lòng bàn tay Thẩm Thư Vân đổ mồ hôi, hầu kết lăn lên lộn xuống, không nói ra được lời cự tuyệt: “Được.” Ninh Vãn bật cười, giống như một đứa trẻ được cho kẹo ngọt, nở nụ cười vui mừng chân thành. Sau khi được chủ nhà cho phép, cậu bước vào nhà của Thẩm Thư Vân và đặt hai chiếc hộp trên tay lên bàn. “Kỳ thực tôi vẫn nên đến sớm một chút, chỉ là tôi đang bận tự tay làm mấy cái bánh ngọt ở nhà, nhưng tiếc là tất cả đều thất bại, ” Ninh Vãn thở dài và chìa ra một chiếc bánh hình đám mây, chiếc bánh ngọt được làm rất tinh xảo, trên đó còn vẽ một hình trái tim từ sô cô la, “Không thể làm gì khác hơn là tìm người cùng tôi làm bánh nữa.” Thẩm Thư Vân quan sát chiếc bánh ngọt, tự đáy lòng ca ngợi nói: “Bánh được làm trông rất đẹp, cậu tham gia làm bước nào?” “Tôi… Ừ thì cuối cùng là tôi vẽ hình trái tim sô cô la vào.” Thẩm Thư Vân:… Ninh Vãn cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, cậu cắt một miếng nhỏ đưa cho Thẩm Thư Vân, dịu dàng nói: “Nhiêu đây là đủ rồi, tôi sợ anh ăn nhiều hơn nữa chút, buổi tối sẽ không ăn được cơm nữa, đêm đến dạ dày sẽ không thoải mái.” Đầu tiên là bơ tan chảy trong miệng, sau đó hai lớp bánh bông lan bên trong kẹp một lớp pho mát mỏng, điều này làm hài lòng vị giác của Thẩm Thư Vân, Thẩm Thư Vân xử lí xong miếng bánh rất nhanh. “Sinh nhật vui vẻ, Vân ca.” Ninh Vãn nhìn Thẩm Thư Vân, mặt mày đều là nhu hòa ý cười, đẩy một hộp quà màu hoa oải hương khác về phía trước và ra hiệu cho Thẩm Thư Vân mở ra. “Tôi đã nghĩ rất lâu, sinh nhật nên đưa quà gì cho anh. Tôi cảm thấy anh thật ra cũng không thiếu cái gì, nghĩ tới nghĩ lui vẫn nên đưa cho anh cái này.” Thẩm Thư Vân nhìn đôi mắt cong cong của cậu, chậm rãi mở hộp quà, ở trong đó không phải một chiếc đồng hồ khảm đá đắt giá nổi tiếng, mà là một album ảnh mộc mạc đến không thể mộc mạc hơn, bìa chính là là một màu xanh lam đậm, thoạt nhìn như mấy cuốn album giá rẻ mua ở ven đường. Đầu ngón tay anh khẽ run, lật quyển album ra, ánh mắt ngưng lại. Trang đầu tiên là một loạt các bức ảnh của một đứa bé, một số chụp trong bồn tắm, một số chụp lúc đang ngủ và một số vào lúc nó đang mỉm cười. Khi số trang thay đổi, đứa trẻ lớn dần lên, toàn bộ bức ảnh ghi lại cảm xúc của nó. Lật tới trang cuối cùng, chính là tấm hình đứa bé đó đứng ở quảng trường, ôm bóng cười hai mắt cong tít… Thời gian ghi trong quyển album chính là ba năm, chính là thời gian anh không ở bên nó. “Tôi muốn đưa quá khứ của Tiểu Độ trong thời gian nó không ở bên anh tặng anh, để bù đắp cho anh.” Giọng Ninh Vãn hơi khô khốc, cậu dừng một chút, tiếp tục nói, “Anh đã trao cho tôi món quà trân quý nhất trên cõi đời này, tôi vẫn luôn không biết nên làm gì báo đáp anh, thậm chí ngay cả ‘Cảm ơn’ còn ngốc nghếch không biết biểu đạt ra sao… Tôi, tôi muốn nói là, nếu như anh nguyện ý, sinh nhật sau này, hãy để Tiểu Độ đón sinh nhật cùng anh, được không?” Khóe mắt Thẩm Thư Vân dần ướt đẫm.
Hết chương 61
--- Hết chương 61 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bạch Nguyệt Quang Hương Hoa Nhài
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!