Tiêu Mạc đứng dậy, đi ra mở cửa, nhìn thấy một người đàn ông đứng bên ngoài với hộp bánh trong tay, nụ cười mong đợi của cậu ta nhanh chóng tắt ngúm sau khi nhìn thấy hắn. “Anh là ai? Vân ca đâu?” Tiêu Mạc nheo mắt —— tên này thế mà lại gọi Thẩm Thư Vân là “Vân ca”? Hắn theo bản năng lập tức cảm thấy người tới không có ý tốt, dùng thân mình che ở cửa, không cho cậu tiến vào nửa bước: “Đây là nhà của tôi, Thư Vân đang ngủ…… Tôi còn muốn hỏi các hạ là vị nào đây.” “Tôi đương nhiên là Alpha của anh ấy……” “Alpha của cậu ấy?” Lượng lớn tin tức tố Alpha tinh khiết phóng ra từ cơ thể Ninh Vãn giống như áp lực vô hình, khiến cho sắc mặt Tiêu Mạc tái nhợt, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh. Bản năng khiến anh muốn đầu hàng nhường chỗ cho Ninh Vãn, nhưng lý trí của Tiêu Mạc nói cho hắn biết lúc này không được rút lui, nếu không sẽ gặp vô vàn phiền phức, “Sao tôi không biết, cậu ấy còn có Alpha khác?” Ninh Vãn tiến lên một bước, tin tức tố trên người lúc này càng nồng đậm, cậu đã phân hóa sớm, tin tức tố Alpha càng có tính áp chế, mùi rượu gin trong không khí trở nên cực kỳ nồng nặc, khiến Tiểu Mộ cảm thấy vô cùng khó chịu và bài xích. Tiêu Mạc hít sâu một hơi, vẻ mặt lãnh đạm, lười biếng dựa vào khung cửa, thẳng thắn nói ra một câu châm chọc: “Ồ, hóa ra cậu là chồng trước của Thư Vân? Thư Vân có nhắc qua cậu, hừ, cậu ấy nói cậu đã là quá khứ rồi. Tôi cũng khuyên cậu một câu, nếu đã là quá khứ, cũng đừng không biết chừng mực như vậy, còn nói chính mình là Alpha cậu ấy nữa chứ!” “Tôi và anh ấy trước giờ chưa hề có thứ gọi là ‘ quá khứ’……” Ninh Vãn nói còn chưa nói xong, cánh cửa trước mặt cậu đóng sầm lại, suýt chút nữa đập vào mũi của Ninh Vãn —— đây là bị cho ăn một bát canh bế môn thật bự! Người kia là ai? Tại sao xuất hiện ở phòng Thẩm Thư Vân? Bộ quần áo ngày hôm qua là của hắn sao? Hắn cùng Thẩm Thư Vân rốt cuộc quan hệ gì? Là bằng hữu, hay là…… hay là đang hẹn hò? Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác giống như một sợi dây thòng lọng, trói chặt trái tim của Ninh Vãn, lửa giận ghen ghét bốc cháy ngùn ngụt. Ninh Vãn đứng trước cánh cửa thật lâu, nhưng đến cuối cùng lại không có dũng khí mở nó ra. Bình tĩnh một lát sau, Ninh Vãn sững sờ nhìn lòng bàn tay sưng đỏ của mình, cô nhớ lại những gì người đàn ông vừa nói … Vân ca đang ngủ bên trong? Mối quan hệ của họ đã trở nên quen thuộc đến mức khi có người đàn ông này, Thẩm Thư Vân có thể thản nhiên yên giấc? Vậy lúc tỉnh ngủ rồi thì làm gì tiếp theo? Người đàn ông này cũng sẽ lên giường ngủ với Thẩm Thư Vân sao?? Trong lòng Ninh Vãn càng nghĩ càng thấy nặng nề, cậu trượt xuống bên cửa còn trái tim thò rơi vào hầm băng. Hóa ra cảm giác tận mắt thấy người trong lòng ở cùng với một người khác, chính là cảm giác này.
Cơn sốt Thẩm Thư Vân từ từ hạ xuống, bệnh đến rồi cũng nhanh. Anh lần này ngủ cực kỳ dài, lúc tỉnh lại đã là sáng hôm sau. Khi tỉnh dậy, nhìn thấy Tiêu Mạc đang nhắm mắt ngủ trên ghế bên cạnh giường, trong lòng đột nhiên cảm thấy có chút áy náy, liền tay chân nhẹ nhàng bước xuống giường, tìm một tấm chăn đắp cho Tiêu Mạc, sau đó chuẩn bị đi xuống lầu mua bữa sáng về. Anh thay quần áo, lấy ví chìa khóa định đi ra ngoài, vừa mở cửa bước vào thì bị bóng đen cạnh cửa làm cho giật mình. Sau một ngày không gặp, Ninh Vãn quả thực có vẻ suy sụp rất nhiều, sắc mặt xám xịt dựa vào tường, hình như đã ngồi ở cửa nhà anh cả đêm. Sau một lúc lâu, Ninh Vãn ngước đôi mắt đỏ bừng lên nhìn, một đêm chưa chợp mắt khiến chúng dày đặc tơ máu, còn có vệt nước mắt đã bị gió lạnh thổi khô, cả người như nhũn ra, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng. Cậu ngẩng đầu hỏi từng chữ: “Vân ca, quan hệ giữa anh với hắn ta là gì?”
Hết chương 60
--- Hết chương 60 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bạch Nguyệt Quang Hương Hoa Nhài
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!