Thẩm Độ được anh nắm tay đi một lúc lâu, mới phục hồi tinh thần lại, lớn tiếng kêu lên: “Oa, Thẩm thúc thúc thật suất a, quả thực khốc muốn chết!” “Tiểu Độ, ” Thẩm Thư Vân siết chặt tay anh hơn, một câu nói của nó làm anh nói không ra đầu không ra đuôi, “Xin lỗi.” Thẩm Độ nắm lại tay Thẩm Thư Vân, c*̃ng dùng sức y chang, đầu ngón tay hơi trở nên trắng. Buổi tối, Thẩm Thư Vân dựa theo kế hoạch làm mỳ sốt cà chua cho Thẩm Độ, Thẩm Độ cười vui vẻ, ăn một bát to, một chút cũng không sót. Con nít có tính hay quên vô tư như thế, nỗi niềm buồn rầu vào buổi chiều đã được xóa sạch sành sanh, nhưng chuyện này cũng không hề nói lên rằng Thẩm Thư Vân cũng có thể dễ dàng quên nhanh như vậy. Anh hơn tám giờ đã dỗ Thẩm Độ đi ngủ, sau đó lấy vào lon bia bữa trước Ninh Vãn để lại trong tủ lạnh, ngồi trên ghế mây ở ban công, hứng gió đêm uống rượu. Sau khi Thẩm Thư Vân uống xong một lon, nhận được điện thoại Ninh Vãn, sau khi về nước anh không có đổi di động, dùng lại số điện thoại ngày trước, bởi vậy Ninh Vãn gọi điện thoại cho anh ngược lại cũng không ngạc nhiên, anh thoáng suy nghĩ một chút, không biết là xuất phát từ tâm tình gì, giơ tay nhấn nhận: “A lô?” Bên kia sửng sốt một chút, hình như là không nghĩ tới một cú điện thoại có thể thuận lợi nhận nghe như vậy, qua một hồi lâu, bên kia mới truyền đến chất giọng dịu dàng mang theo ý cười: “Vân ca, mấy ngày nay có khỏe không?” Chất giọng Ninh Vãn êm dịu trầm thấp, giàu từ tính, như một con gió mát giữa tiết trời có chút khô nóng, cạy ra một góc tâm tình cực kỳ yếu đuối của Thẩm Thư Vân. Thẩm Thư Vân kẹp điện thoại giữa cổ và hõm vai, mở ra một lon bia, hút một ngụm bọt lành lạnh, sau đó có vẻ hơi ấm ức nói: “Ngày hôm nay dường như chẳng tốt lành gì cả.” “Làm sao vậy? Là Tiểu Độ chọc anh tức giận sao? Hay là đã xảy ra chuyện gì?” Thẩm Thư Vân không nói gì, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trên bầu ời, cười nhạo một tiếng, cúp điện thoại. Rốt cuộc anh đang làm cái quái gì vậy, nói oan ức cho ai nghe đây. Là chính anh muốn đi, là anh mới là kẻ phải xin lỗi Thẩm Độ, lẽ nào chỉ cần nói với Ninh Vãn, quá khứ anh ghi nợ liền đều có thể trả hết cho Thẩm Độ sao? Cũng không biết uống mấy lon, ý thức của Thẩm Thư Vân hơi choáng váng, anh mượn chất rượu để thôi miên bản thân, hi vọng có thể giấu đi nỗi buồn tủi và đau đớn mấy phần, hiển nhiên hiệu quả loại bia này cũng không tệ lắm —— ít nhất nơi lồng ngực anh không có cảm thấy thắt chặt không thể thở nổi như trước kia. Chỉ là, nếu như uống nhiều rượu, c*̃ng không quá tốt, trước mắt bắt đầu xuất hiện ảo giác. Ảo ảnh kia tiến lên một bước, thấp giọng gọi anh: “Vân ca.” Thẩm Thư Vân uống một hớp rượu, trong đầu nghĩ, sao cái ảo giác này cũng thật đến thế, đến âm thanh cũng y đúc.
Hết chương 55
--- Hết chương 55 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Bạch Nguyệt Quang Hương Hoa Nhài
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!