"Thực ra, con không nhớ mặt mẹ ruột.
Con chỉ nhớ mùi thôi.
Khi cô ấy đỡ con bị ngã ngựa, cô ấy đã ôm con vào lòng.
Lúc đó, con đã nhận ra cô ấy chính là mẹ ruột của mình."
--- Hết chương 93 ---
"Thực ra, con không nhớ mặt mẹ ruột.
Con chỉ nhớ mùi thôi.
Khi cô ấy đỡ con bị ngã ngựa, cô ấy đã ôm con vào lòng.
Lúc đó, con đã nhận ra cô ấy chính là mẹ ruột của mình."
--- Hết chương 93 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Vô Vàn Sủng Ái
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!