"- Quen nhau lâu vậy rồi. Nhóc không định hỏi tên tôi sao? Không sợ tôi bán nhóc à? 

- Không cần thiết, anh chỉ là thấy cô đơn, muốn tìm người tâm sự thôi. Bất kể lúc nào thấy chênh vênh, lạc lõng thì cứ đến đây, tôi sẽ nghe anh giãi bày tâm sự. Tâm sự với người khác đâu quan trọng họ là ai đâu chứ. Vả lại, hai anh của tôi nổi tiếng ở Roppongi này đấy, anh chắc mình lừa nổi tôi không."

--- Hết chương 145 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Vô Vàn Sủng Ái

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!