Khi ta giải quyết nốt đĩa bơ sáp cuối cùng, cảm thấy mỹ mãn vỗ về cái bụng tròn vo no căng mỹ thực, cũng là thời điểm lòng cảnh giác hạ xuống mức thấp nhất, mẫu thân thân thiết hòa ái hỏi: “Ăn có no không?”
Ta tạm thời không bắt bẻ này nọ, ngoan ngoãn đáp: “ân.”
“Con có cảm thấy lạnh không?”
“Không lạnh a.” cả thân người đều lười biếng, vô cùng thoải mái.
“Vậy là tốt rồi, tục ngữ nói ‘no ấm nghĩ d*m d*c’.” trên mặt mẫu thân phóng ra kiên định cùng mẫu tính chói lọi không dính nửa ngại ngần: “1 khắc đêm xuân giá nghìn vàng, không nên lãng phí thời gian.”
Trong lòng ta hô to không ổn, trực tiếp muốn bỏ chạy ngay, nhưng mà vừa rồi ăn quả thật hơi bị nhiều, giọng nói trong đầu tuy rằng truyền tín hiệu cho hai chân, nhưng chúng nó lại giống như đeo chì, vẫn không nhúc nhích. Ta cuối cùng cũng hiểu được lí do vì sao trước khi đồ tể giết heo sẽ cho nó ăn no thật no, bởi vì như thế, cho dù nó muốn chạy trốn, cũng đã đánh mất năng lực đó rồi. >_
--- Hết chương 33 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Tiểu Bạch Thụ Phiến Kí
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!