Ta ngủ, ta ngủ, ta cố gắng ngủ, nhưng mà…… nhưng mà….. vì sao ta lại không ngủ được!!! Sau khi ta vào Tề phủ, thật vất vả mới có được cơ hội ngủ một giấc thỏa thuê, ta hạ quyết tâm muốn ngủ đến khi mặt trời lên cao, mới từ giường lớn thoải mái bò dậy đi ăn cơm.

Nhưng mà ông bà ta thường có câu “thiên bất toại nhân nguyện”, >__

--- Hết chương 17 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Tiểu Bạch Thụ Phiến Kí

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!