Một lần, tôi phũ phàng từ chối anh trai khóa trên mặt mũi c*̃ng ưa nhìn. Kết quả, bà chị yêu đơn phương anh ta không những không mang quà đến cảm ơn tôi còn kéo một đám mọi rợ đến chấn điện thoại c*̉a tôi, lột đồ rồi nhốt tôi trong nhà vệ sinh nữ c*̉a trường đại học.
Đó là nơi nổi tiếng bởi những câu chuyện ma huyền thoại, buổi tối không có điện và vắng người qua lại. Tôi muốn chết ngất nhưng không dám bưng mặt khóc, chỉ sợ lơ là thì con ma nào đó sẽ lao ra bóp cổ tôi.
Tôi đã gọi tên Bốp già rất lâu, không ngờ sau đó anh xuất hiện thật. Tôi vừa muốn anh vào cứu tôi lại vừa không muốn. Với duy nhất bộ đồ lót trên người, tôi nhục nhã tới nỗi không dám nhìn anh. Nào ngờ anh mặt không đổi sắc cởi áo khoác bọc lấy người tôi rồi ôm tôi thật chặt.
- Hàng đã kiểm xong rồi. Chất lượng tuy không hảo hạng nhưng c*̃ng tạm được. Xem ra tôi đành chịu thiệt một chút vậy.
Tôi có nên cảm ơn anh trai với bà chị kia không???
--- Hết chương 17 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thế Giới Bự Của Tôi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!