Cuộc đời tôi vốn chỉ là một trang giấy trắng, nói đúng hơn là chẳng có gì đáng nói cả. Có chăng chính là lúc nở hoa thì tất cả đều nở hoa, khi bế tắc thì đồng loại bế tắc. Một thời gian tôi phải đến bệnh viện vì gặp phải chướng ngại tâm lý. c*̀ng một lúc, quan hệ gia đình, quan hệ bạn bè, chuyện tình cảm c*̀ng gặp trục trặc. Ngày đêm suy nghĩ khiến tôi bị áp lực, suýt nữa thì bị rơi vào trầm cảm.
Một lần đi trong bệnh viện, tôi thẫn thờ trầm tư đến nỗi đâm sầm vào Bốp già rồi té ngửa ra sau.
- Lúc đấy nhìn em thật ngu.
Lão Bốp phũ phàng ném vào mặt tôi một câu khi được phát biểu cảm nghĩ. Thôi kệ, tôi quen rồi (/_)
Một tháng sau, c*̃ng trong khuân viên bệnh viện, tôi còn nhớ hôm đó nắng rất đẹp, là ngày tôi chính thức bị anh "đốn hạ". Anh đứng trước mặt tôi, như có như không thở ra một câu:
- Thời gian sẽ giúp em đạp bằng mọi khó khăn, vì em là cô gái thông minh và mạnh mẽ nhất tôi từng gặp.
Sau đó, tôi biết không chỉ có thời gian, chính anh đã đưa tôi vượt qua tất cả.
--- Hết chương 12 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Thế Giới Bự Của Tôi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!