Tỉ như làm gì đó khiến cho tộc đối phương không bay được này, nâng cấp vũ trang này, thao luyện binh lực này, cải cách văn hoá này, và trên hết là cải tiến... Thức ăn?
Ta quỳ đấy, mấy cái trước thì còn hiểu được, nhưng riêng thức ăn thì liên quái gì đến chiến tranh cơ chứ?
Sao các ngươi không yêu cầu thứ gì đó thực dụng hơn đi? Ví dụ như yêu cầu ta bày ra đại sát trận chẳng hạn? Như thế có phải bớt việc hơn không?
Lý Thuần Quân cố hít một hơi thật sâu rồi chầm chậm thở dài.
--- Hết chương 161 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!