Khương Chính vì đoản mệnh mà chết, thành ra nàng cũng từ đó mà tứ cố vô thân. Chỗ dựa duy nhất của nàng hiện tại chính là ba đứa con, và vì con, nàng sẽ cố gắng cống hiến chút sức mình, để con cái có thể an tâm tu luyện.
Sau nhiều ngày rèn luyện lại cơ bản, Lý Thuần Quân đã bắt đầu nghĩ tới chuyện chọn cho bốn đứa nhỏ một món vũ khí thích hợp. Cũng may là trên đường về đây hắn đã có ghé qua Vạn Bảo Các chuẩn bị sẵn nguyên liệu đoàn khí, bằng không thì giờ lại bối rối.
Lấy ra một đống binh khí để sẵn trong sân nhà, Lý Thuần Quân đứng tại phía đối diện Vân Phàm, Khương Thải Huyên, Khương Thái Huyền cùng Khương Thái Hư, thanh âm bình đạm lên tiếng: "Hôm nay sẽ không tu luyện nữa. Cả ngày này được đặc cách để các ngươi chọn ra một binh khí thích hợp nhất cho bản thân mình. Đây là điều tối quan trọng cho thời gian sau này"
"Sư phụ, về chuyện này ta đã từng suy nghĩ qua rồi. Trong thời gian lịch luyện bên ngoài, ta đã thử luyện tay qua không ít vũ khí. Mặc dù hiện tại ta vẫn chưa rõ mình thích hợp với thứ gì nhất, nhưng phong cách chiến đấu của ta cần thứ gì đó gọn nhẹ, có thể lấy đầu kẻ địch trong thoáng chốc" Vân Phàm ôm quyền nói.
"Chủy thủ?"
--- Hết chương 134 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu Thế
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!