[1] Tiên phụ: Cách Nhiếp Lăng Vân gọi người phụ thân đã mất.[2] Sa y: Váy cưới.[3] Giáo chúng: Người trong một giáo phái.[4] Ba mũi tên định càn khôn: Đây là một tập tục trong ngày cưới của người Trung Quốc, xuất phát từ vùng Sơn Đông. Trước khi tân nương xuống kiệu, tân lang cần phải bắn ba mũi tên ra để cầu phúc cho cuộc hôn nhân. Mũi tên thứ nhất bắn lên trời là để cảm tạ ông trời ban duyên và cầu xin phước lành. Mũi tên thứ hai bắn xuống đất là để mong vợ chồng sẽ ở bên nhau mãi mãi. Mũi tên thứ ba bắn về nơi xa là để hi vọng cuộc sống tương lai hạnh phúc và vui vẻ.[5] Ân uy tính tể: Một thành ngữ của Trung Quốc, có thể hiểu đơn giản là vừa đấm vừa xoa.[6] Tam giáo cửu lưu: Ý chỉ đủ thể loại các môn phái. Tam giáo chỉ Nho giáo, Phật giáo và Đạo giáo, cửu lưu chỉ Nho gia, Đạo gia, Âm dương gia, Pháp gia, Danh gia, Mặc gia, Tung hoành gia, Tạp gia, Nông gia.[7] Tân nương chuyển tịch: Một tập tục trong lễ cưới của người Trung Quốc, tập tục này cho rằng cô dâu khi xuống kiệu thì chân không được chạm đất.[8] Náo động phòng: Một tập tục trong lễ cưới của người Trung Quốc, được hiện vào buổi tối ngày rước dâu, mọi người trong gia đình tụ tập lại trước cửa phòng tân hôn để ca hát, chơi trò chơi.[9] Rượu giao bôi: Nghi thức trong hôn lễ, tân lang và tân nương mỗi người nâng một ly rượu, bắt chéo tay hoặc khoác tay nhau, sau đó mỗi người uống một ngụm. Đọc thêm ở[10] Chu công chi lễ: Ẩn dụ chuyện phòng the nam nữ.
--- Hết chương 36 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nữ Chính Nhà Tôi Đều Biến Thành Nam Hết Rồi
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!