Trong lòng lại vô cùng bực bội.Anh rất tức giận, nhưng anh không biết mình đang giận người khác hay giận chính mình, nhất là tối qua không ngờ anh lại uống say rồi coi người con gái kia thành cô ấy…Nếu như không phải cố kỵ sức khỏe của bà nội, anh đã sớm đuổi cô ta đi rồi.Trong lúc anh đang suy nghĩ, bên ngoài có tiếng gõ cửa.Phí Nam Thành ngẩng đầu lên: “Vào đi.”Quản gia thận trọng mở cửa đi vào: “Cậu Phí, hôm nay lúc đưa cô Thẩm về tôi gặp phải bố cô ấy, ông Thẩm nói có hạng mục muốn hợp tác với Phí thị.
Cô Thẩm đã mang hợp đồng đến.”Lúc đón người, ông tận mắt nhìn thấy cô Thẩm bỏ hợp đồng vào túi.Phí Nam Thành nghe vậy liền nâng đôi mắt lạnh lùng lên.Hợp tác?Anh cười lạnh.Thật đúng là nóng vội đòi tiền mà, tiểu nhân ham hư vinh! Nhưng mà cô gái kia tốn sức nịnh nọt bà nội, không phải là vì cái này chứ?Cũng khó trách vừa rồi trang điểm quyến rũ anh!Phí Nam Thành thản nhiên nói: “Tôi biết rồi.”Chờ quản gia đi ra ngoài, Phí Nam Thành dứt khoát ngồi dựa vào sofa.Cô gái kia vì ký hợp đồng, nhất định sẽ tìm đến anh, vậy anh chỉ cần chờ ở đây, nhìn xem cô ta mở miệng như thế nào… Đến khi đó… ánh mắt Phí Nam Thành trầm xuống, thoáng vẻ ngoan độc.Anh dứt khoát mở máy vi tính, xử lý một số chuyện công ty.Các công ty con dưới trướng Tập đoàn Phí thị phát triển ở khắp các lĩnh vực.
Cho dù công ty có rất nhiều nhân tài, nhưng mỗi ngày anh vẫn phải xử lý vô số tài liệu!Thoáng cái đã đến hai giờ sáng.Thế mà Thẩm Vu Quy lại không đến.Phí Nam Thành vuốt bờ vai mỏi nhừ.
Đứa con gái kia giở trò quỷ gì vậy?Anh nheo mắt phượng, ngón tay dài ấn vài phím trên máy vi tính, mở ra camera theo dõi trong phòng ngủ.Trong phòng ngủ vẫn sáng đèn, nhưng không có một ai.
Cuối cùng Phí Nam Thành mới nhìn thấy trên giường có một đống chăn phồng lên, phóng to hình ra liền thấy…Đứa con gái kia thế mà lại ngủ rồi.Sắc mặt anh đen lại.Thế này là sao? Lạt mềm buộc chặt?.
--- Hết chương 8 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nam Thành Chờ Trăng Về
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!