Anh cũng ăn cơm ở đây sao?“ Phí Nam Thành không nói gì, cúi đầu gắp một miếng cả bỏ vào miệng.Cô gái này nghĩ anh không nhìn thấy cô đứng ngoài quản ăn nhìn lầu vậy à?Anh không nói gì, Thẩm Vụ Quy nhạt nhẽo đứng đó, cô không có bất ki sự ngại ngùng nào, tự nhiên quay quanhìn Trần Tử Hàm: “Bạn học Trần Tử Phàm, chào cậu.” Lúc cö nói thì cơ thể Trần Tử Phàm hơi cứng lại.
Dù sao hôm nay anh ta cùng vừa ức h**p cô.
Bây giờ đối mặt với Thẩm Vu Quy anh ta văn hơi ngại.
Anh ta ho khan một tiếng, sau đó thấp giọng trả lời: “Chào cậu.“Thẩm Vụ Quy lập tức cười nói: “Nếu trùng hợp như vậy rồi, có tiện ngồi chung không?” Nói xong cô rất tự nhiên vỗ bả vai Trần Tử Phàm, kéo ghế bên cạnh định ngồi xuống.Nhưng lúc này hai bên tay cầm của cái ghế đều bị giữ lại, làm cho cô không kéo ra được.Cùng lúc đó Phí Nam Thành và Trần Tử Phàm đồng thanh nói:“Không tiên.” “Không tiện.” Thẩm Vu Quy:...Cô sờ sờ mũi, có vẻ lúng túng! Trân Tử Phàm hừ lạnh một cái, không hề mất tự nhiên nữa, trở lại đáng vẻ ngày thường của anh ta:“Mắt Gấu Trúc, tôi đã biết chuyện cậu không phải là con gái riêng rồi.
Từ đầu cậu không thể phủ nhận nên tôi không biết sự thật, là tôi không đúng.
Nhưng tôi sẽ không xin lỗi cậu vì sự nhút nhát yếu đuối của cậu đâu! Rõ ràng là con vợ cả sao cứ để cho mình không bằng một đứa con gái riêng, thật khiến người ta cười chê.”Sau đó lại nói tiếp:“Tất nhiên là để bày tỏ sự áy náy của tôi thì tử nay về sau tôi sẽ bảo kê cho cậu.
Sẽ không có ai trong lớp ức h**p cậu.
Nhưng mà, nếu cậu định dùng sự áy náy của tôi để đổi lấy cơ hội quấn lấy anh họ tôi thì tuyệt đối không được!”.
--- Hết chương 47 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Nam Thành Chờ Trăng Về
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!