" ông đang ngắm tui. "
" làm gì có! "- Đức chối bay chối biến.
Hào không truy cứu. Chỉ là, nhìn cái khuôn mặt đó, mẹ ơi! Muốn ăn quá! Như mọi ngày, lớp đang yên tĩnh thì có 2 đứa khừng chạy rượt nhau quanh lớp là mĩ thuật cùng phong trào. Chuông reng ra chơi, lớp hú hét như mấy con, thằng điên mới trốn trại. Đức xách dép đi xuống, Hào cũng đi xuống nhưng, Hào đi hướng khác, nới có 1 cô gái tóc hồng phấn đang đứng, không ai khác ngoài Thanh Xuân.
--- Hết chương 16 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Muốn Trốn Đâu Có Dễ
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!