" vô tiệm bánh ăn không? "
" bà chắc chứ? "- Đức hỏi lại để chắc chắn, con này có bị đập đầu không, thường ngày nó có ăn bánh ngọt đâu, bữa nay tự nhiên ăn, có vấn đề.
" ừ! "
Đâu có mình Đức ngạc nhiên, lớp phó phong trào với lớp phó kỉ luật cũng ngạc nhiên không kém. Đang chờ ý kiến, có thằng nào nhìn mặt giang hồ cùng đàn em, đứa xăm hình, đầu nhuộm,... sờ vô vai của lớp phó mĩ thuật, giở giọng đểu:
" nhìn cô em xinh tươi đấy, có muốn đi cùng bọn anh không? "
" bỏ bàn tay bẩn thỉu ra. "- ngữ khí âm độ của lớp phó mĩ thuật.
" đừng dùng lời lẽ sỉ nhục nhau chứ cô em. "- vẫn cái giọng đểu.
" tao nói tiếng việt, mày có hiểu không con chó. "- lời lẽ ngày 1 nặng, cùng với sát khí lạnh lẽo.
" mày dám gọi tao con chó, mày được lắm, xem tao trừng trị như thế nào. Lên quánh nó cho tao "- hét lên ra lệnh cho đàn em lên đánh lớp phó mĩ thuật ( au: quánh nhằm người rồi)
--- Hết chương 11 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Muốn Trốn Đâu Có Dễ
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!