Ngày thứ hai sau khi anh quay về Bắc Kinh, tôi đi cosplay nhân vật Tương Linh trong Cổ Kiếm Kỳ Đàm. Hôm đó tôi “đến tháng”, sức khỏe không tốt lắm. Mr.Bu không khuyên được tôi, đành phải đi cùng. Kết quả, nhân vật Tương Linh cứ phải quỳ suốt, chân tôi cũng tê cứng luôn.

Mr.Bu đứng chờ tôi suốt cả buổi, sau đó lại phải cõng tôi trên lưng.

Chúng tôi đi tàu điện ngầm để về nhà. Lối đi mới ở Tây Trực Môn dài vô tận, anh lặng lẽ cõng tôi xuyên qua dòng người. Giữa biển người mênh mông, chúng tôi như những chú cá bơi ngược dòng. Không hiểu tại sao, khi ở trên tấm lưng vững chắc mà rộng rãi của anh, tôi lại rơi nước mắt.

Ký ức của con người kỳ diệu như vậy đấy. Rõ ràng chỉ là những chuyện vụn vặt không đáng nói, nhưng lại trở thành hình ảnh khắc sâu trong tâm trí tôi, không tài nào quên được.

--- Hết chương 58 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Mr.Bu Không Phải Idol Của Tôi

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!