Xưởng chế thuốc có mùi dược vật, tôi bị ảnh hưởng.""Hoàn toàn......" Chúc Xuyên dừng một chút, cảm thấy cái khả năng này anh không thể tiếp thu, liền thay đổi một cái: "Kia cái gì?""Ừ." Phó Thanh Sơ gật đầu, tận lực bình tĩnh mà nói: "Tôi không thể trách Thẩm Tuyển Ý, nếu đổ lỗi cho cậu ta, cậu ta càng sẽ cảm thấy chính mình giống như ba mình."Chúc Xuyên hiểu rõ vì sao Phó Thanh Sơ có phản ứng này, Phó Chính Thanh là ở chỗ sâu nhất trong đáy lòng không qua được, lúc ấy bị đánh dấu, cậu ấy không hỏng mất đã là không dễ dàng.Anh nghĩ nghĩ, không nghĩ ra cách nói gì tốt, lại vòng trở về, vấn đề ban đầu hỏi anh: "Cậu thích Thẩm Tuyển Ý sao?""Có lẽ đi."Chúc Xuyên nhìn thẳng vào anh, lại bắt anh nhìn mình, chờ hai người bốn mắt tương đối, mới bắt đầu hỏi: "Hoặc là tôi nói, Thẩm Tuyển Ý chạm vào cậu, cậu cảm thấy ghê tởm sao?""......!Không có.""Cậu phẫn nộ sao? Cậu ta thấy cậu mất đi ý thức rồi đánh dấu cậu, loại hành vi nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của này, cậu muốn g**t ch*t cậu ta sao?"Phó Thanh Sơ trầm mặc hai giây, nói: "Cậu ấy không phải nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của."Chúc Xuyên không vạch trần Phó Thanh Sơ theo bản năng nói chuyện vì Thẩm Tuyển Ý, nghĩ nghĩ nói: "Tôi đây hỏi lại cậu, xong việc cậu gì nói với cậu ta?""Cái gì cũng chưa nói."Chúc Xuyên thở dài, đây là chuyện Phó Thanh Sơ sẽ làm, dùng phương thức tự sát tự diệt đi cự tuyệt người khác tiếp cận.Phó Thanh Sơ đau đầu không thôi, trong đầu phân loạn như ma, ann cũng biết Thẩm Tuyển Ý trong lòng có cái tên là "Thẩm Khai Vân" tự mình ghét bỏ, tạm thời đánh dấu mình trong lòng cậu cũng thừa nhận áp lực lớn."Chuyện này chỉ có thể trách tôi, Thẩm Tuyển Ý đã cứu tôi, phải nên cảm ơn cậu ấy."Chúc Xuyên phát hiện vấn đề mấu chốt, hoá ra Phó Thanh Sơ lấy chuyện này trở thành giao dịch rõ ràng, tuy rằng nhìn qua công bằng công chính, nhưng đối Thẩm Tuyển Ý mà nói, còn không bằng đánh cậu ta một trận mới tốt."Giáo sư Phó, cậu cũng quá độc ác." Chúc Xuyên khẽ thở dài: "Cũng mất công Thẩm Tuyển Ý là loại tính tình cẩu thả, nhẫn nhịn cậu bị cậu từ chối bao nhiêu lần.
Này nếu là người khác, cậu đả thương tâm người như vậy, người ta sớm đã không cần cậu."Phó Thanh Sơ rũ mắt."Cậu tra tấn chính mình, đồng thời cũng tra tấn cậu ấy." Chúc Xuyên nói: "Cậu sờ sờ tâm của mình, sau đó nghiêm túc hỏi bản thân, nếu giờ khắc này Thẩm Tuyển Ý đã chết, giây tiếp theo liền thấy thi thể của cậu ta, trong lòng cậu phản ứng đầu tiên là cái gì?"**Thẩm Tuyển Ý đem người đưa về nhà, cũng không nghỉ ngơi, trực tiếp đi Yến Thành.Mỗi năm tới ngày giỗ của Thẩm Yên, Thẩm Khai Vân đều sẽ ở nơi đó ở một thời gian, nhớ lại ái thê đã qua đời của mình.Lúc Thẩm Tuyển Ý bước vào nhà lớn Thẩm gia, người hầu từ xa đã thấy cậu, ném công cụ trong tay liền chạy lên lầu báo cáo với Thẩm Khai Vân, đứa con bất hiếu phản nghịch không biết cố gắng đã trở lại.Thẩm Khai Vân đang ngồi ở thư phòng xem văn kiện, kỳ thật là xem ảnh chụp chung với Thẩm Yên, miêu tả mặt người vợ, hồi ức bộ dáng của bà, hồi ức hai người đã từng."Sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho nó." Thẩm Khai Vân đầu cũng không nâng nói, "Tôi mệt mỏi, cơm chiều không cần kêu tôi."Giây tiếp theo, cửa gỗ thư phòng màu mận chín liền bị một chân đá văng, Thẩm Tuyển Ý đứng ở cửa cười: "Như thế nào? Không dám thấy tôi?"Người hầu lập tức cúi đầu: "Thực xin lỗi ngài."Thư phòng an tĩnh đến cực điểm, tiếng hít thở của ba người đan xen, đặc biệt người hầu."Đi ra ngoài đi." Thẩm Khai Vân xua xua tay, người hầu nói "Vâng", đi ra ngoài cũng đóng cửa lại.Áo sam của Thẩm Khai Vân sạch sẽ ngăn nắp cây đay không chút cẩu thả, từ đầu phát tới tay tất cả đều tu bổ chỉnh tề, thoạt nhìn là trưởng bối ôn hoà đọc đủ thứ thi thư, giọng nói cũng thực ôn hòa."Nói đi, trở về làm gì."Thẩm Tuyển Ý đi đến bàn làm việc của anh trước, mở album vừa bị lật ra ở trêи bàn, nói: "Đào mồ.".
--- Hết chương 59 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Giáo Sư Muốn Thuốc Ức Chế Sao
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!