Bọn họ là vì tiền tự nguyện tới, không có người bức ép bọn họ.""Hay cho một cái tự nguyện." Phó Thanh Sơ trào phúng cười một cái, "Ông cũng là tự nguyện phải không? Cái xưởng chế thuốc này......!Không có người bức ép ông, đúng không, nghiên cứu thuốc cũng không ai bức ép ông đúng không!""Đúng." Phó Chính Thanh vô pháp phủ nhận.Phó Thanh Sơ không nhìn qua, anh thật sự có một giây tin tưởng người này là thật sự có nỗi khổ, nhưng mà chỉ là một lần lại một lần thất vọng.Liên tục gặp đả kích phòng tuyến tâm lý đã sắp tán loạn, hơn nữa tin tức tố cùng nhiệt độ ph*t t*nh như tằm ăn lên, rốt cuộc chống đỡ không được mà hôn mê bất tỉnh, bị Thẩm Tuyển Ý một phen ôm vào trong lòng ngực."Thanh Sơ!" Phó Chính Thanh cũng kinh ngạc, thấy anh hôn mê mới cẩn thận mà đi tới muốn chạm vào Phó Thanh Sơ một chút, lại bị Thẩm Tuyển Ý lập tức rời ra."Nhịn ông đã nửa ngày, anh ấy sẽ không tỉnh sớm, hai ta nói chuyện anh ấy sẽ không thích nghe."Phó Chính Thanh thu tay, "Cậu muốn nói cái gì?"Thẩm Tuyển Ý ôm người, lạnh giọng nói: "Lúc trước đối với anh ấy như vậy, hiện tại còn trang cái cha già hiền lành, ông với Thẩm Khai Vân không hổ là cộng sự tốt, không biết xấu hổ giống nhau, thật mẹ nó trời đất tạo nên, hai người lúc ấy làm sao không nhìn thấy đối phương."Phó Chính Thanh chưa bao giờ bị người mắng như vậy, nhất thời tính tình đi lên, nhíu mày nói: "Miệng cậu nói sạch sẽ một chút!""Sạch sẽ?" Thẩm Tuyển Ý "Tấm tắc" hai tiếng, cười nhạo nói: "Ông cũng chính là ba của Phó Thanh Sơ, tôi cho anh ấy mặt mũi mới không đánh ông, bằng không ông tin là tôi sẽ đánh ông không? Tôi dẫn dắt anh ấy lâu như vậy, mắt thấy muốn từ trong vực sâu đi ra, ông lập tức đá anh ấy trở lại địa ngục, ông cũng thật có năng lực."Phó Chính Thanh nhạy bén phát hiện không đúng, "Có ý gì?""Muốn biết?" Thẩm Tuyển Ý biết ông cũng không biết Phó Thanh Sơ là Omega, chỉ cho rằng anh là Beta, như vậy tưởng tượng như vậy làm cậu càng phẫn nộ, giới tính thứ hai của con trai mình cũng không biết, ông giống như Thẩm Khai Vân, đều là phế vật."Tha thứ, ông xứng sao? Cái trình độ vô sỉ này, Thẩm Khai Vân không yêu ông thật là mù mắt chó."Phó Chính Thanh nghe cậu ba câu nói có hai câu đều là mắng chửi người, vẻ mặt cuồng vọng lại khó thuần, hơi thở áp lực nói: "Cậu đừng tưởng rằng ta không dám động cậu!""Ông đừng nói, thật không tin ông dám động tôi." Thẩm Tuyển Ý cười lạnh, hơi hơi khom lưng chặn ngang ôm đầu gối của Phó Thanh Sơ lên, tay ngừng lại.Anh gần như đã ướt đẫm!Vừa rồi cố gắng chống đỡ đứng ở đó, đã là cực hạn của anh!Ánh mắt Thẩm Tuyển Ý càng thêm lãnh lệ, ôm người đi đến trước mặt Phó Chính Thanh, bước chân không ngừng, nói: "Nếu Phó Thanh Sơ có việc gì, tôi sẽ lấy mạng ông, nói được thì làm được.".
--- Hết chương 56 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Giáo Sư Muốn Thuốc Ức Chế Sao
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!