Khi cô về nhà, sắc đêm đã xuống. Vào nhà, Thủy Quang không khỏi sững sờ, bởi anh thật sự đã về rồi. Chương Tranh Lam ngồi dựa vào sô pha, đờ đẫn nhìn trần nhà, đến khi đèn trong nhà sáng lên mới sực tỉnh, nhìn thấy cô liền cười. “Em về rồi à?”

Thủy Quang khẽ gật đầu, lấy đôi dép trong tủ giày ra thay.

Chương Tranh Lam trầm mặc hồi lâu, giọng nói mang chút u oán: “Em không quan tâm đến anh, cũng không hỏi vì sao anh lại quay về sớm à?”

Biểu cảm khi anh nói vô cùng trầm lặng.

Diễ nđà nl êqu ýđô n

--- Hết chương 52 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Lầu Lại Ngắm Em

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!