Khi một người đàn ông tiêu tốn tất cả tâm tư và thời gian cho một người phụ nữ, mà người đàn ông này rất thông minh, mặt lại dày, vậy thì cô gái này nếu không bị dắt tay đi thì sẽ là tức giận vì bị dắt tay đi, tóm lại đều là bị dắt tay đi.

Đồng chí Tiêu Thủy Quang bị dắt đi trước ánh mắt chăm chú của mọi người, khi ra khỏi cửa mới bực tức nói: “Sao anh cứ phải làm cho tất cả mọi người đều biết chuyện của chúng ta thế?”

“Có sao?” Chương Tranh Lam trưng ra một nụ cười vô tội.

Thủy Quang tức đến mức không thở được, việc chụp ảnh này là do anh bày ra, giờ anh lại đến gây rối, nếu không phải bây giờ cô đã quen kiềm chế thì có lẽ đã dùng bạo lực với anh rồi, nhưng mà lúc này cô cũng sắp nổi xung lên. Chương Tranh Lam nhanh chóng lấy ra một món đồ từ trong túi, nhét vào tay cô. Cô nhìn xuống, dở khóc dở cười, một miếng sô cô la trắng có vẽ hình mặt cười bằng bút máy, đây đúng là cách dỗ trẻ con, cô chỉ biết nói một từ “ấu trĩ”.

Die nda nl equ ydo n

--- Hết chương 40 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh, Người Đứng Trên Lầu Lại Ngắm Em

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!