Đợi hai người chơi đủ, cùng nằm trên nền nhà th* d*c, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm trần nhà.

Lát sau Bạch Tiểu Trì cười một tiếng: “Trứng To?”

“Sao vậy?”

“Tôi hỏi anh,” Giọng điệu Bạch Tiểu Trì bình tĩnh: “Nếu người muốn thoát khỏi khốn cảnh, cách đơn giản trực tiếp nhất là gì?”

Lúc sau.

Bạch Tiểu Trì nghe được Điền Đạt Đan phát ra tiếng cười khẽ : “Chết.”

--- Hết chương 116 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết Thúc

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!