Điền Đạt Đan nói đúng.

Bạch Tiểu Trì biết công việc này chẳng ra gì, nhưng bây giờ tìm việc làm khó khăn biết bao.

Hắn sợ hãi, hắn sợ chịu đói.

“Anh nói đúng.” Bạch Tiểu Trì ôm quai hàm đau đớn r*n r*: “Tôi tiếc quả trứng thêm vào bánh pancake mỗi ngày kia à.”

--- Hết chương 106 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết Thúc

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!