Anh giật mình.

- Không sao. Mặt anh buồn buồn.

- Anh phải làm bạn trai c*̉a em.

Mặt anh tươi vui trở lại, kéo cô lại hôn cô sâu.

Cô đánh vào tay anh.

- Nụ hôn đầu, thế là đi rồi.

- Hí hí.

- Em đau.

- Anh quên, vào kí túc xá anh bôi thuốc cho.

- Nhưng. Cô chỉ xuống đôi chân trần c*̉a mình.

Anh lập tức bế cô lên phòng trong hàng trăm ánh mắt ghen tị.

Anh bế cô vào phòng, may chẳng có ai trong đấy cả, anh đến chỗ hộp y tế lấy thuốc cho cô, chậm chậm sát trùng vết thương cho cô.

- Có đau không.

Cô không nói cứ mải mê nghịch nghịch tóc c*̉a anh.

Cô cứ tí tí lại giật nhe tóc anh một cái, vừa giựt vừa lẩm bẩm

- Dám mắng em, dám đánh em, dám không nghe em, dám đuổi em đi, dám....

Anh hôn cô một cái.

- Anh biết lỗi rồi, đừng giận nữa.

Chap này hơi ít nha, vì chap này mình tặng kèm c*̉a chap trước. Iu mọi người nhìu.

--- Hết chương 29 ---

Bình luận về truyện (0)

Bình luận chung cho cả bộ truyện Đàm An Nhiên! Em Là Của Anh

Để lại bình luận

0 / 1000 ký tự

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!