- Tôi ngủ trên giường còn cậu thích ngủ ở đâu thì mặc xác cậu.
- Tôi ngủ c*̀ng cậu.
- Không.
- Tại sao không??.
- Tôi nói cho cậu biết, cậu có lòng tự trọng không đấy hả, cô nam quả nữ đi ngủ với nhau thì còn thể thống gì nữa.
- Cậu là người yêu tôi, à không vợ tương lai c*̉a tôi tại sao tôi không được ngủ c*̀ng cậu.
- Hứ, đó chỉ là trên danh nghĩa, đến khi cậu chiếm được trái tim tôi, lúc đó tôi sẽ cho ngủ c*̀ng.
- Cậu khó tính quá rồi.
- Nguyên tắc là nguyên tắc, cậu không thể bỏ nó.
- Tôi chỉ nằm cạnh thôi, không hề đụng đến người cậu.
- Nhớ lời này đấy, cậu mà dám động đến dù chỉ là 1 sợi tóc c*̉a tôi, tôi c*̃ng sẽ cho cậu chết.
- biết rồi, tôi động đến thì có làm sao.
- Không được là không được.
- Vâng vâng.
- ĐỘNG ĐẾN TÔI CẬU SẼ CHẾT.
- Hazz, tôi biết rồi ạ.
- Qúa đáng, cậu có gì để tôi động vào.
- Không có.
- c*̃ng chẳng có gì cho tôi động mà c*̃ng đòi.
- Này, tôi không phải bình hoa, c*̃ng không phải người hai lưng ok, 3 vòng, vòng nào ra vòng đấy, cậu chê thì đừng có mà ngủ c*̀ng tôi.
--- Hết chương 17 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đàm An Nhiên! Em Là Của Anh
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!