Nam nhân không nói được một lời đứng ở tại chỗ, tiếng mưa tí tách rơi gõ đến tâm y. Lời nói của An Lâm thật đả thương người, nam nhân không muốn để ý tới nhưng nghe vậy cũng rất giận.
An Lâm được một tấc lại muốn tiến một thước còn muốn nói, Lâm Việt lạnh lùng mở miệng bảo cô câm miệng. An Lâm không dám tiếp tục, chỉ có thể đứng ở một bên dùng ánh mắt châm chọc nhìn nam nhân. Nam nhân cũng không thích An Lâm, vì người đàn bà này đối với y trước giờ cũng không thân mật.
“Cút.” Lâm Việt lạnh lùnh mở miệng, ánh mắt thản nhiên của hắn lộ ra vài tia hàn ý.
“Có nghe thấy không, ông chủ bảo anh cút, còn đứng ở trong này làm cái gì?!” An Lâm chỉ vào nam nhân, bất mãn quát lớn. Nam nhân căn bản không muốn để ý tới cô, đã đến tình trạng này, vô luận thế nào cũng được, nam nhân không muốn đi tranh chấp, cũng không muốn đi để ý tới người khác vô duyên vô cớ khiêu khích y.
Vào lúc này Lâm Việt lại vươn tay, kéo lại nam nhân đang muốn chạy, hắn đem nam nhân từ trong mưa kéo lại, hai tròng mắt lạnh lùng nhìn về phía An Lâm: “Tôi bảo cô cút, chuyện của tôi, không cần người ngoài xen mồm vào.”
“Ông chủ……”
An Lâm còn muốn nói, nhưng ánh mắt lạnh lùng kia của Lâm Việt khiến cô chỉ có thể từ bỏ. An Lâm bị lời nói quyết tuyệt của Lâm Việt khiến cho không nói nên lời, cuối cùng cũng chỉ có thể tự tìm mất mặt rời đi. (đáng kiếp >’’
--- Hết chương 281 ---
Bình luận về truyện (0)
Bình luận chung cho cả bộ truyện Đại Thúc Ngộ Thượng Lang
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!